Mặc dù đã gần rạng sáng, nhưng khu vực đường Dương Hòe vẫn vô cùng náo nhiệt, ánh đèn neon nhấp nháy, sầm uất khác thường.
Lục Cảnh Sách đưa Thẩm Nhạn Sanh đến một quán ăn gia đình nằm sâu trong một con hẻm giữa khu phố sầm uất.
Lục Cảnh Sách chắc chắn là khách quen ở đây, vừa bước vào cửa, ông chủ đã mang vẻ mặt nhiệt tình ra đón: "Lục tổng, ngài đến rồi."
Lục Cảnh Sách "ừ" một tiếng, trực tiếp dẫn Thẩm Nhạn Sanh đi vào phòng bao bên trong.
Ông chủ đích thân vào rót trà, Lục Cảnh Sách đưa thực đơn cho Thẩm Nhạn Sanh: "Xem xem thích ăn gì."
Sau khi ông chủ rời đi, Thẩm Nhạn Sanh đánh giá hoàn cảnh của nhà hàng này, nói: "Trước đây tôi cũng thường đến khu này ăn cơm, không ngờ sâu trong con hẻm này lại ẩn giấu một quán ăn thế này."
Lục Cảnh Sách "ừ" một tiếng, nói: "Hương vị của quán này khá ngon, lát nữa em có thể nếm thử."
Thẩm Nhạn Sanh gật đầu, mím môi cười với Lục Cảnh Sách.
Cô ngồi dưới ánh đèn, vì làn da trắng trẻo nên vết thương trên trán càng lộ rõ. Lục Cảnh Sách nhìn chằm chằm một lúc, chợt lên tiếng: "Qua đây."
Nghe vậy, Thẩm Nhạn Sanh khẽ ngẩn người, hỏi: "Sao cơ?"
Lục Cảnh Sách nhìn cô, nói: "Cô ngồi cách tôi xa như vậy, là sợ tôi ăn thịt em sao?"
Tai Thẩm Nhạn Sanh bỗng nóng lên một cách khó hiểu, cô đứng dậy, bước tới ngồi xuống bên cạnh Lục Cảnh Sách.
Khi khoảng cách rút ngắn lại, Lục Cảnh Sách đưa tay nâng cằm Thẩm Nhạn Sanh lên, Thẩm Nhạn Sanh bỗng trở nên căng thẳng, cả người cô cứng đờ, cơ thể thậm chí còn khẽ run rẩy.
Nhưng thực ra Lục Cảnh Sách không định làm gì cả, anh chỉ muốn nhìn cho rõ vết thương trên trán Thẩm Nhạn Sanh. Thấy Thẩm Nhạn Sanh căng thẳng như vậy, nhất thời anh không biết nên thấy buồn cười hay bực mình, bèn cố ý trêu chọc cô: "Sợ đến thế sao? Chẳng phải em nói tôi muốn gì cũng có thể cho tôi sao?"
Thẩm Nhạn Sanh bất giác cắn môi, cô mở bừng mắt, nhịn không được mà hỏi: "Chuyện của bố tôi..."
Lục Cảnh Sách không thích Thẩm Nhạn Sanh luôn lấy chuyện của bố cô ra để làm giao dịch với anh, anh chợt mất hết hứng thú, buông Thẩm Nhạn Sanh ra, nhạt giọng nói: "Một khi tôi đã hứa với em thì tôi sẽ làm được.”
“Tuy nhiên, đây không phải chuyện nhỏ, cũng không phải chuyện có thể giải quyết xong trong một sớm một chiều."
Thẩm Nhạn Sanh bỗng cảm thấy hụt hẫng một chút, cô cụp mắt xuống, khẽ nói: "Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết rồi."
Lục Cảnh Sách liếc nhìn cô một cái, ánh mắt có chút thâm trầm, chỉ là không biết trong khoảnh khắc đó anh đang nghĩ gì.
Ăn cơm xong, Lục Cảnh Sách đưa Thẩm Nhạn Sanh về nhà.
Về đến đầu hẻm, Thẩm Nhạn Sanh tháo dây an toàn, đúng lúc cô đang chuẩn bị xuống xe, Lục Cảnh Sách chợt lên tiếng: "Vài ngày nữa tôi sẽ cho người đến giúp em chuyển nhà."
Nghe vậy, Thẩm Nhạn Sanh không khỏi sửng sốt, cô ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Lục Cảnh Sách.
Lục Cảnh Sách liếc nhìn vào con hẻm tối om bên ngoài cửa sổ xe, sau đó mới nhìn lại Thẩm Nhạn Sanh, nói: "Em thật sự định cứ sống mãi ở cái nơi như thế này sao?"
Anh lại nói: "Dù em có muốn ở, nhưng cái nơi tồi tàn này tôi cũng không muốn đến lần thứ hai đâu."
Nghe vậy, Thẩm Nhạn Sanh bất giác mím môi. Cô nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Lục Cảnh Sách, với thân phận như anh, chịu hạ mình đến tìm cô một lần đã coi như nể mặt cô lắm rồi, làm sao có thể trông mong lần nào anh cũng đến cái nơi như thế này để tìm cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



