Mọi người đáp xuống một sơn mạch không người, Lục Lâm Thiên đánh giá chung quanh, khắp nơi đều là đại thụ che trời, ngẫu nhiên sẽ có vài tiếng thú rống không rõ truyền tới.
– Mọi người chú ý một chút, trong vùng núi này hẳn là không có yêu thú gì, nhưng dã thú vẫn không ít, còn có chút độc xà cần phải chú ý, nghỉ ngơi hai canh giờ chúng ta lại xuất phát.
Bạch Mi trưởng lão nói với mọi người.
Mọi người ở trên lưng Nham Thứu bay suốt bảy ngày, lúc này xuống đất, tự nhiên cần giãn gân cốt.
Lục Lâm Thiên thừa dịp không có người chú ý, một người đi tới neo hẻo lánh, móc tiểu Long ra.
Tính ra tiểu Long đã bảy ngày không có ăn uống gì, ở trong tay Lục Lâm Thiên, nó đang vẻ mặt ủy khuất nhìn qua Lục Lâm Thiên.
Nhìn thấy tiểu Long đi xa, Lục Lâm Thiên mới thở ra một hơi, hiện tại còn không có ai biết trên người mình có tiểu Long, Nam thúc đã thông báo, tiểu long thân phần đặc thù, nếu có cường giả nhận ra thì phiền toái.
– Ồ, là thỏ rừng sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

