Thôi Hồn Độc Suất hỏi:
– Tiểu tử, ngươi còn dám ở lại đây? Không sợ hai lão quỷ kia tìm tới sao?
Lục Lâm Thiên đáp:
– Nếu hai người kia lại đuổi theo dù chúng ta muốn trốn cũng không thoát, còn không bằng núp tại đây. Bọn họ sẽ cho rằng chúng ta thừa dịp chạy xa, không ngờ chúng ta núp gần đây.
Lục Lâm Thiên quan sát bốn phía, gần đây vừa lúc có sơn động khá to.
Lục Lâm Thiên nói:
– Chúng ta tạm nghỉ trong này đi, chờ một đêm chắc bọn họ sẽ đi xa.
Lúc này sắc trời đã là hoàng hôn, Phương Thành Hữu, Tất Phương Sơn không dễ tìm người.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi rất có gan, dù sao ta không đi nổi nữa, nghe theo ngươi.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Xem như tiểu tử nhà ngươi đã cứu mạng ta, lần trước ngươi cũng giúp đỡ ta. Ta nợ ngươi nhân tình hai lần, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh ta chưa từng nợ ai, chờ ta lành vết thương có thể đồng ý làm hai việc trong khả năng cho ngươi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

