Dược đỉnh cao cỡ một thước, màu xanh sậm, rậm rạp hoa văn tỏa ánh sáng nhạt. Phẩm chất dược đỉnh không tệ, Lục Lâm Thiên cảm giác dược đỉnh này không thua gì long đỉnh của hắn.
Thôi Hồn Độc Suất bắt đầu đánh ra thủ ấn, linh lực tràn ngập trong tay lão rót vào dược đỉnh. Thoáng chốc trong dược đỉnh bùng cháy ngọn lửa, lửa rất nóng, không khí trong sơn động oi bức, nhiệt độ tăng nhanh.
Nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế dược liệu làm Lục Lâm Thiên càng lúc càng ngạc nhiên, lão khống chế linh hồn lực và lửa cực kỳ chính xác, không lãng phí chút tài liệu nào, tốc độ rất nhanh.
Nhưng dược liệu rất nhiều, muốn luyện hóa cần nhiều thời gian. Nhìn Thôi Hồn Độc Suất luyện chế cho Lục Lâm Thiên học lóm được nhiều. Từ khí thế của lão nhân áo đen, danh hiệu Độc Suất, Lục Lâm Thiên đoán Thôi Hồn Độc Suất có lẽ đến tình độ Linh Suất. Linh Giả Linh Suất, đây là cường giả.
Thôi Hồn Độc Suất tập trung tinh thần tu luyện, lão hết sức cẩn thận, từng bước luyện hóa các loại dược liệu.
Mãi đến ngày thứ hai Thôi Hồn Độc Suất mới tinh luyện hết dược liệu, thủ ấn lại thay đổi, lão thở hắt ra. Thôi Hồn Độc Suất bắt đầu dung hợp linh dịch tinh luyện từ dược liệu.
Thủ ấn liên tục bay múa, lửa trong dược đỉnh cháy hừng hực, mùi thuốc đậm đặc tỏa ra. Lục Lâm Thiên không thấy, không cảm giác được tình huống trong dược đỉnh, nhưng nhìn mùi thuốc, hơi thở từ dược đỉnh thì linh dược chậm rãi ngưng tụ thành hình, tốc độ bình ổn, Linh Giả bình thường khó thể làm được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
