Lục Lâm Thiên không chút tránh né, nhìn thẳng vào mắt Trương Thắng. Vũ Vương cửu trọng nho nhỏ, có tư cách gì nói sư phụ của hắn? Mặc kệ là Thánh Thủ Linh Tôn Đoan Mộc Khung Thiên hay là Nam thúc thì Hỏa Đao Vương Trương Thắng này cũng không có tư cách nói. Cho dù là sư phụ Vũ Ngọc Tiền thì Lục Lâm Thiên tuyệt đối cũng không cho phép kẻ nào bất kính.
Nhìn Lục Lâm Thiên, Hỏa Đao Vương Trương Thắng cười to:
– Ha Ha…
Tiếng cười xuyên thấu gợn sóng trong không gian, quanh quẩn trong bầu trời. Nụ cười vừa dứt, một cỗ hàn ý nhàn nhạt lan tràn, ánh mắt tập trung vào trên người Lục Lâm Thiên rồi nói:
– Không ngờ lại lớn lối như vậy. Làm người không nên ỷ vào chỗ dựa của mình, phải biết rằng nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên.
– Không sai, trong người có người mạnh hơn, chỉ là Vũ Vương cửu trọng mà thôi, còn chưa có tư cách nói tới gia sư ta. Nếu như gia sư ta ở đây sợ rằng một Vũ Vương cửu trọng nho nhỏ như ngươi cũng chỉ có nướ© đáı ra quần.
Lục Lâm Thiên chắp tay mà đứng, không chút khách khí phản kích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


