Nhớ tới Vô Song, nữ tử thanh nhã kia, còn có Cảnh Văn, Hồng Lăng, Tiểu Linh, trong lòng Lục Lâm Thiên cảm thấy vô cùng áy náy. Mấy năm nay hắn và các nàng ở cùng nhau thì ít, cách xa thì nhiều, lạnh nhạt với các nàng. Vì truy cầu con đường trở thành cường giả hắn phải đem nữ nhi tình tường đặt ở một bên, chờ sau này nhất định phải bồi thường cho các nàng.
Nghĩ tới mấy nữ nhân của mình, trong đầu Lục Lâm Thiên lại xuất hiện thêm một thân ảnh xinh đẹp. Đây là một thân ảnh xinh đẹp tới cức hạn, yểu điệu vô song, khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo vẻ quyến rũ và yêu mị, phong tình vạn chủng. Xinh đẹp, lạnh lùng, lại tuyệt mỹ, giống như cả thiên địa đều vì nàng mà động lòng.
– Bạch Linh, không biết gần đây nàng đang ở đâu, thế nào rồi.
Lục Lâm Thiên lẩm bẩm nói, mỗi lần nhớ tới đám người Vô Song Lục Lâm Thiên không nhịn được mà nhớ nữ tử có khuôn mặt lạnh lùng kia.
Cười khổ một cái, bản thân Lục Lâm Thiên cũng không biết vì sao lại hay nhớ tới Bạch Linh. Bằng vào thực lực của Bạch Linh có lẽ ở bên ngoài cũng không có chuyện gì. Người có thể đối phó được nàng có lẽ cũng không có mấy người.
– Lục chưởng môn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


