Diêu Dũng nở nụ cười, nụ cười vô cùng đắc ý. Lục Lâm Thiên này sao có thể là đối thủ của hắn, dù sao chỉ là Vũ Vương nhị trọng mà thôi. Tới cấp bậc như Vũ Vương, mỗi một trọng đều là một trời một vực. Càng lên cao chênh lệch càng lớn. Một kích toàn lực của Vũ Vương thất trọng như hắn, phối hợp với Vũ Linh khí, Lục Lâm Thiên này làm sao có thể chống lại được.
Thế nhưng Diêu Dũng đã cười quá sớm, khi đao mang bổ vào người Lục Lâm Thiên, nụ cười trên mặt hắn càng ngày càng quỷ dị. Sau đó cánh tay phải Lục Lâm Thiên vươn ra, Liệt Thiên xuất hiện trong tay, Liệt Thiên mang theo năm ngón tay uốn lượn, trảo ấn không ngừng huy động kéo theo một đám tàn ảnh.
– Không xong.
Giờ phút này từ sâu trong linh hồn Diêu Dũng cảm giác được một cỗ khí tức khiến cho tim hắn đập nhanh hơn.
– Tề Thiên Liệt Địa Trảo.
Lục Lâm Thiên lạnh lùng cười, thân vẫn bay bổng trên không, miệng khẽ quát một tiếng. Khi tiếng quát vừa dứt, Liệt Thiên trong tay đột nhiên tạo thành một vòng cung quỷ dị ầm ầm bắn về phía DIêu Dũng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)