Lục Lâm Thiên không nói gì, đôi mắt thâm thúy đen nhánh nhìn chăm chú vào Diêu Dũng, mơ hồ có hàn ý tràn ra. Tới Lưu Tô đảo va chạm với Thiên Vân đảo cũng không phải là ý muốn ban đầu của Lục Lâm Thiên. Chỉ là hiện tại hắn không còn lựa chọn nào khác. Chuyện của Đoan Mộc gia chính là chuyện của hắn. Cho dù là liều mạng hắn cũng phải bảo hộ cho Đoan Mộc gia, bởi vì đây chính là gia tộc mà sư phụ lưu lại.
Sở dĩ, đừng nói là Diêu Dũng này chỉ nói rõ là thay Thải gia xuất đầu, coi như là đại biểu Thiên Vân đảo đối phó với Đoan Mộc gia mà nói hắn tuyệt đối sẽ liều mạng đối phó với Thiên Vân đảo, che chở cho Đoan Mộc gia.
Mà tuy nói rằng Diêu Dũng này là cường giả Vũ Vương thất trọng thế nhưng Lục Lâm Thiên cũng không sợ hãi. Trong Vũ linh ảo cảnh của Vân Dương Tông hắn có thể xông tới trọng thứ bảy của tầng thứ bảy, bằng vào con bài chưa lật của hắn, đừng nói là không sợ Diêu Dũng này, nếu như chọc giận vào hắn, trước không nói tới việc gϊếŧ người này, chí ít liều mạng làm hắn bị thương nặng cũng là chuyện Lục Lâm Thiên tuyệt đối có thể làm được.
Lúc này bầu không khí trên sân rộng căng cứng tới cực điểm. Diêu Dũng cũng bị ánh mắt lạnh lùng của Lục Lâm Thiên nhìn vào nụ cười trên mặt dần dần trở nên âm trầm, chân khí bùng ra. Một tia khí tức nóng bỏng lan tràn ra. Không gian chung quanh người hắn vặn vẹo, mở miệng nói:
– Tiểu hỗn đản, ngày hôm nay ngươi sẽ phải trả giá đắt vì những lời nói của mình.
Trong mắt Diêu Dũng bắn ra sát ý, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ nhìn về phía Lục Lâm Thiên. Trong nháy mắt thân thể nhảy lên sau đó vô cùng quỷ dị biến mất tại chỗ, chỉ để lại gợn sóng vặn vẹo chung quanh vị trí khi trước.
– Các người lui lại, lão cẩu này để ta đối phó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


