Nghiêm túc nhìn Lục Lâm Thiên, Vân Khiếu Thiên mở miệng mang theo uy thế không thể kháng cự nói:
– Lâm Thiên, Vô Tự Thiên Thư cực kỳ quan trọng, so với trong tưởng tượng của còn còn lớn hơn nhiều. Vô Tự Thiên Thư giao cho Vân Dương Tông, Vân Dương Tông ta có thể đáp ứng bất luận điều kiện gì của con. Cho dù là dùng công phu sư tử ngoạm cũng không thành vấn đề.
– Nhạc phụ, tầm quan trọng của Vô Tự Thiên Thư sao ta lại không biết cơ chứ. Cho dù thế nào cũng không thể giao cho Vân Dương Tông.
Nhìn Lục Lâm Thiên móc ra nhẫn trữ vật chứng minh sự thuần khiết, Vân Khiếu Thiên cảm thấy ngoài ý muốn. Quả thực không giống với tính cách thường ngày. Lẽ nào hắn đã đoán sai. Vô Tự Thiên Thư thực sự không có quan hệ với Lục gia? Thế nhưng điều này quả thực không có khả năng, bảo vật có thể kinh động cả Độc Cô gia, sợ rằng cũng không có mấy thứ.
– Lâm Thiên, con thực sự không có Vô Tự Thiên Thư sao? Phải biết, con dùng Vô Tự Thiên Thư đổi lấy bất luận điều kiện gì của Vân Dương Tông cũng được. So với thứ hư vô mờ mịt mà con tự mình tìm kiếm còn an toàn hơn nhiều.
Vân Khiếu Thiên chậm rãi thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía Lục Lâm Thiên rồi cắn răng nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
