Lục Lâm Thiên đưa mắt nhìn về phía trước. Thanh âm vừa rồi hẳn là của tông chủ Vân Dương Tông đời trước, phụ thân Vân Khiếu Thiên, gia gia Vân Hồng Lăng. Thế nhưng hôm nay hắn nhất định phải gϊếŧ Triệu Vô Cực lão cẩu, bằng không nếu như gặp lại chuyện như ngày hôm nay thì hối hận cũng không còn kịp.
– Lục Lâm Thiên, ngươi tự đoạn một tay một chân đã là nửa phế nhân. Nếu như cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng cho dù là ai cũng không thể giúp ngươi. Vân Dương Tông ta dùng toàn lực giúp ngươi khôi phục, việc này coi như xong. Trên Vân Dương Tông không phải ai cũng làm càn được.
Phía xa, đạo thanh âm kia lần nữa vang lên.
– Thật không? Đa tạ ý tốt của Vân Dương Tông. Thế nhưng đây là việc nhỏ, không cần Vân Dương Tông ra tay.
Lục Lâm Thiên đưa mắt nhìn về phía trước. Cảm nhận cỗ khí tức mịt mờ kia đang tập trung vào người mình, hắn cười nhạt một tiếng. Dưới ánh mắt của mọi người Lục Lâm Thiên đem chân trái nhặt lên, từ nơi chân bị chặt đứt tức thì có một cỗ quang mang bắn ra. Một cỗ khí tức quỷ dị lan tràn, trong nháy mắt cái chân bị chặt đứt đã hoàn hảo nằm trên đùi Lục Thiếu Du như ban đầu, không chút tổn hao nào dung hợp với nhau hoàn mỹ. Căn bản còn không có vết tích bị chặt, ngay cả một chút dấu vết lưu lại cũng không có.
Nhìn cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người trợn mắt líu lưỡi khó mà tin tưởng được. Ngay trong ánh mắt kinh ngạc tới cực điểm của mọi người, Lục Lâm Thiên lần nữa đem cánh tay trái cụt nối lại. Một đạo quang mang lóe lên, cánh tay trái trực tiếp khôi phục như cũ, không chút tổn hao gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


