Dương Quá sống chung với tỷ tỷ từ nhỏ, chỉ biết tu luyện, đối với hết thảy thế giới bên ngoài đều không hiểu biết, cho nên cực kỳ tò mò.
Hôm sau, một mảnh núi non liên miên xuất hiện trước mắt, ở dưới chân núi là một mảnh vân phong nguy nga rậm rạp, nhìn qua giống như cự long xoay quanh khắp cả núi non mở mang, dãy núi sừng sững hiểm trở, mây mù bao phủ, thấp thoáng nhìn thấy từng mảng lớn kiến trúc cung điện nằm khắp cả dãy sơn mạch hùng vĩ phía trước.
– Cuối cùng đã tới!
Lục Lâm Thiên thở ra một hơi, khóe môi nhếch lên, lộ ra nụ cười, đây là địa phương quen thuộc a, trôi qua nhiều năm mình đã trở lại, trong Vân Dương tông có phụ thân mẫu thân, sư phụ, Vô Song, Hồng Lăng, còn có vài bằng hữu Chiến Đao Khuất Đao Tuyệt, Phi Ưng Lăng Phong, Bá Đao Long Tam.
– Chúng ta đi xuống thôi!
Lục Lâm Thiên nói, hắn cũng không thể xông loạn trên Vân Dương tông, vì vậy mọi người nhảy xuống Thiên Sí Tuyết Sư, Thiên Sí Tuyết Sư cũng thu nhỏ thân hình, đi theo phía sau mọi người.
– Đây là Vân Dương tông sao!
– Các ngươi là ai, người ngoài không được tự tiện xông vào, nếu không gϊếŧ không tha!
Nhìn bốn người Lục Lâm Thiên, thanh niên đầu lĩnh nói.
Nhìn thấy nhóm đệ tử, Lục Lâm Thiên mỉm cười, không khỏi nhớ lại ngày trước khi mình vào Vân Dương tông, những đệ tử này phỏng chừng là tân đệ tử, chỉ sợ mới gia nhập Vân Dương tông chưa bao lâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)