Trong sơn mạch mênh mông, dốc núi không ngừng nhấp nhô, nhưng rừng cây là chủ yếu, có nhiều chỗ thậm chí cần đao kiếm mở đường.
Lục Lâm Thiên đi cùng bốn người này ba ngày, trên đường đi đến không có gặp chuyện gì, nhưng mà hôm trước và ngày hôm qua bị một con yêu thú nhị giai đánh lén, cuối cùng đều là bị Lam Linh bốn người liên thủ thu vào túi không gian, mặt khác, Triệu Thanh sinh ra hận ý càng lớn với mình.
Trên một sườn núi, Lam Linh nhìn chung quanh, khẽ chau mày, lập tức nói:
– Ta cảm giác bên này có yêu thú, mọi người cẩn thận.
Lục Lâm Thiên âm thầm cảnh giới, nhưng không có lộ ra thực lực, vẫn ẩn dấu tốt, trước mặt đám người Vạn Thú Tông, Lục Lâm Thiên vẫn bảo trì bộ dáng nhị thế tổ, ngay cả cấp độ vũ Đồ còn chưa tới.
Hoàn toàn là hoàn khố không biết trời cao đất rộng tiến vào Sơn mạch Vụ Đô.
Mà bởi vì thế bốn người này cũng không cách nào cảm giác được thực lực của Lục Lâm Thiên cho nên không có bao nhiêu hoài nghi.
Nhưng vào lúc này, chỉ thấy sắc mặt Lam Linh bỗng nhiên biến hóa, bàn tay ngưng tụ chân khí, rút trường kiếm màu xanh da trời ra, mang theo khí tức nóng bỏng đâm vào bùn đất trước mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
