Ngày hôm sau, Trần Chỉ Tình tiễn Tô Minh ra sân bay.
“Chồng à! Em có một yêu cầu khi anh đến Đế Thành, đó là phải an toàn trở về”, Trần Chỉ Tình nghiêm giọng nói.
“Em yên tâm!”
“Còn nữa, bớt trêu ghẹo tán tỉnh đi!”, Trần Chỉ Tình trừng mắt nhìn Tô Minh, nói.
“Bớt tán tỉnh? Chứ không phải là không được tán tỉnh?”, Tô Minh nhìn Trần Chỉ Tình với ánh mắt kỳ lạ.
Cô gái này dường như dễ với mình quá chăng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

