Lần đầu tiên cô ta cảm thấy, tâm kế của Tiết Tịnh rất sâu chứ không hề ga lăng, toả nắng và thẳng thắn như trước giờ cô ta vẫn cảm nhận.
Đương nhiên, những lời này cô ta sẽ không nói, nếu không sẽ bị Trần Chỉ Tình cười nhạo, đã rất nhiều lần cô ta khoe khoang trước mặt Trần Chỉ Tình là Tiết Tịnh tốt đẹp thế nào.
“Không cần có áp lực tinh thần! Thế giới rất rộng lớn, người đàn ông tốt còn rất nhiều! Nếu quả thực không được thì chị sẽ ban cho em một nửa người đàn ông của chị!”, Trần Chỉ Tình trêu chọc.
“Cút!”, Tống Cẩm Phồn nhỏ giọng mắng một câu, mặt cũng đỏ ửng, sau đó không nhịn được phản bác lại một câu: “Cũng… cũng không chắc là do Tiết Tịnh sắp đặt, có lẽ… có lẽ… có lẽ là do tự chị cả…”.
“Ha ha, tự lừa mình có vui không? Có phải là bản thân em cũng đoán được rồi”, Trần Chỉ Tình bĩu môi: “Bổn cô nương trên thực tế đã cảm thấy Tiết Tịnh đạo đức giả từ lâu rồi, chẳng qua ấy mà, những lời này chị không thể nói, nếu không em còn tưởng là chị ganh tị với em, cố ý chia rẽ hạnh phúc của em nữa đó, bây giờ, con bé ngốc nhà em đã tự nhìn ra được rồi thì tốt hơn”.
Tống Cẩm Phồn không đáp lời.
Thở dài một hơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

