“Tin chứ!”
, Tô Minh gật đầu.
Tất nhiên là Trần Chỉ Tình muốn trở thành người bình thường rồi.
Bởi vì như vậy thì đêm rằm mỗi tháng cô ta sẽ không phải chịu cơn đau đan điền như chết đi sống lại nữa.
Hai mươi phút sau… Xe Bently Continental dừng ở trước cổng khách sạn Ritz-Carlton.
Thật ra vụ đánh cược đó cô không làm theo cũng được mà”.
Tô Minh là thần y, vì vậy vừa nhìn anh đã nhìn ra Trần Chỉ Tình vẫn là tấm thân trong trắng.
Tất nhiên, nếu như Trần Chỉ Tình thật sự bằng lòng không hối hận gì thì Tô Minh cũng không từ chối vì anh cũng chỉ là người đàn ông bình thường chứ không phải thánh nhân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

