Sắc mặt Tiêu Cảnh Dạ cứng đờ trong khoảnh khắc, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ lạnh lùng và xa cách.
"Vân Tịch, ngươi cho rằng bản vương dễ lừa đến thế sao?"
Năm xưa, nàng thà chết cũng muốn hòa ly cùng hắn, đủ thấy chán ghét hắn đến nhường nào. Chỉ trong vòng hơn một tháng ngắn ngủi, dù có biết chuyện Hầu phủ không phải do hắn gây ra, cũng tuyệt đối không thể có sự thay đổi lớn đến vậy.
"Bổn vương đã đồng ý hòa ly, ngươi hoàn toàn có thể yên tâm rời đi, bổn vương cũng không cần ngươi bồi thường."
"Tiêu Cảnh Dạ..."
"Không cần nói nữa."
Vân Tịch cười khổ.
Nàng đột nhiên có cảm giác bất lực, muốn giải thích nhưng lại không sao giải thích cho thông.
Thôi vậy.
Nàng đã làm tổn thương trái tim Tiêu Cảnh Dạ đến mức nát tan, sao có thể chỉ dỗ dành vài ba câu mà nguôi ngoai được.
Phải từ từ mới được.
Chỉ cần hắn không đuổi nàng đi, mọi chuyện đều có thể thương lượng.
Vân Tịch trở về Tê Ngô Uyển.
Mấy ngày liền trôi qua, Tiêu Cảnh Dạ không đuổi Vân Tịch ra khỏi phủ, nhưng cũng chưa từng đến thăm nàng.
Tê Ngô Uyển vốn là nơi chỉ có Vương phi mới được ở, ngày Vân Tịch trở về, là Tiêu Cảnh Dạ bế nàng về đây. Hiện giờ nàng không còn là Vương phi nữa, nhưng Tiêu Cảnh Dạ cũng không bảo nàng dọn đi nơi khác.
Vì thế, Vân Tịch vẫn an tâm ở lại Tê Ngô Uyển.
Sau khi ổn định, nàng tỉ mỉ sắp xếp lại ký ức kiếp trước, cùng những thông tin hữu ích thu thập được trong năm năm linh hồn bị giam cầm bên cạnh Tiêu Cảnh Dạ.
Vân Tịch là một hài nhi sinh non.
Vừa sinh ra, nàng đã là đích trưởng nữ tôn quý nhất của Dũng Nghĩa Hầu phủ.
Ngoại tổ là Giang Nam đệ nhất phú thương, phụ mẫu ân ái, phụ thân cả đời chỉ yêu một mình mẫu thân, sinh được ba người con. Nàng có hai vị ca ca, là tiểu nữ nhi duy nhất trong nhà, từ khi sinh ra đã được cả nhà sủng ái.
Hơn nữa, từ nhỏ nàng đã bộc lộ thiên phú kinh người khác thường, học gì cũng nhanh, thậm chí là vô sự tự thông.
Tiếc thay, thân thể nàng quá yếu, thường xuyên ốm đau bệnh tật, rất nhiều thứ muốn học nhưng lại không đủ tinh lực.
Cùng tệ như thân thể, chính là nhân duyên của nàng.
Nàng không hiểu tại sao, những tiểu thư khuê các bên cạnh dường như đều rất chán ghét nàng, những vị công tử quyền quý cũng đều tránh nàng như tránh tà.
Chỉ có Thẩm Khiêm là khác biệt.
Thẩm Khiêm thường xuyên đến phủ tìm nàng, khi nàng ốm không ra khỏi cửa được, hắn mang cho nàng rất nhiều thứ mới lạ thú vị. Khi nàng bị người khác cô lập, mắng là đồ ốm yếu, hắn cũng đứng ra bảo vệ nàng, nói với nàng rằng không cần để ý đến những kẻ đó, hắn sẽ vĩnh viễn ở bên nàng.
Dần dần, Vân Tịch coi Thẩm Khiêm là người bạn duy nhất của mình.
"Chủ tử."
Lục Ngư từ bên ngoài bước vào, cắt ngang dòng hồi tưởng của Vân Tịch: "Thẩm công tử đến rồi."
Thẩm Khiêm đến rồi sao?
Bao nhiêu ngày trôi qua, cuối cùng hắn cũng tìm đến rồi!
Khóe môi đỏ mọng của Vân Tịch chậm rãi cong lên một nụ cười đầy mùi máu tanh.
Trước cửa Tiêu Vương phủ.
Thẩm Khiêm một thân cẩm bào màu trắng nguyệt bạch, vân mây thêu chỉ bạc ẩn hiện theo từng cử động.
Ngọc quan búi tóc đen, dáng người ngọc thụ lâm phong, cử chỉ nhấc tay nhấc chân đều toát lên vẻ thanh nhã cao quý của thế gia công tử.
Hắn đứng sừng sững trước cửa phủ, không ai biết, dưới lớp vỏ bọc ôn nhuận lễ độ kia, ẩn giấu một trái tim âm hiểm giả nhân giả nghĩa thế nào.
Đêm đó, biệt viện xảy ra hỏa hoạn, thiêu rụi mọi thứ thành tro bụi. Thẩm gia không chỉ tổn thất tài sản nặng nề, mà còn có rất nhiều mật thư quan trọng bị thiêu hủy cùng. Thẩm Khiêm vô cùng phẫn nộ, sau khi dọn dẹp tàn cuộc, mới phát hiện Vân Tịch đã mất tích.
Sống không thấy người, chết không thấy xác.
Hắn phái người tìm kiếm rất lâu, lại vạn vạn không ngờ, Vân Tịch sẽ tự mình trở về Tiêu Vương phủ.
Hắn buộc phải làm rõ, rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Chẳng lẽ, Vân Tịch đã phát hiện ra điều gì sao?
Nếu không, sao nàng đột nhiên chạy về Tiêu Vương phủ?
Đại hỏa đêm đó, cũng thật sự quá mức kỳ quặc.
Thẩm Khiêm đứng đợi trước cửa phủ gần nửa canh giờ, không đợi được Vân Tịch đi ra, ngược lại đợi được xe ngựa của Tiêu Vương từ bên ngoài trở về, chậm rãi dừng lại trước cửa.
Tiêu Cảnh Dạ từ trong xe ngựa bước xuống.
Nhìn thấy Thẩm Khiêm, hắn còn chưa kịp mở miệng, đã thấy Vân Tịch từ trong phủ đi ra.
Hắn lạnh lùng nhếch môi.
Ý vị vừa trào phúng vừa khinh miệt.
Thẩm Khiêm đi tới trước, chắp tay hành lễ với hắn: "Tiêu Vương điện hạ, người và A Tịch đã hòa ly, xin hãy giơ cao đánh khẽ, từ nay buông tha cho nàng, cũng là buông tha cho chính mình."
"Vương gia."
Khí tức trên người Tiêu Cảnh Dạ chợt lạnh, Vân Tịch bước nhanh tới, đưa tay khẽ nắm lấy vạt áo hắn: "Ta muốn nói riêng với huynh ấy hai câu."
Nàng ngước mắt, đôi mắt ngấn nước nhìn hắn, như đang trưng cầu ý kiến của hắn: "Có được không?"
Thân thể Tiêu Cảnh Dạ khẽ cứng đờ.
Khoảnh khắc vạt áo bị khẽ nắm lấy, giống như bị một chiếc lông vũ lướt nhẹ qua trái tim.
Vân Tịch trước kia, chưa từng chủ động tiếp cận Tiêu Cảnh Dạ như vậy, càng không nói đến, còn dịu dàng nói chuyện với hắn như thế.
Tiêu Cảnh Dạ cúi mắt nhìn Vân Tịch.
Gió nhẹ cuốn theo những sợi tóc mai của nàng, mùi hương thơm ngát thoang thoảng nơi chóp mũi, trong lồng ngực cuộn trào những cảm xúc mà ngay cả hắn cũng khó lòng gọi tên.
"Tùy ngươi."
Một lát sau, Vân Tịch mới nghe thấy thanh âm của Tiêu Cảnh Dạ vang lên, lạnh nhạt như thể nàng chẳng có chút liên quan gì đến hắn.
Tay áo rộng màu mực lướt qua mu bàn tay Vân Tịch, hắn vô thức nắm chặt lòng bàn tay, nhưng khi xoay người lại cố ý bước đi rất chậm.
Liếc thấy sự thay đổi biểu cảm vi diệu trên mặt Thẩm Khiêm, trong lòng hắn không kiểm soát được dâng lên một tia khoái ý, nhưng rất nhanh lại bị sự tự giễu thay thế.
Vân Tịch đợi Tiêu Cảnh Dạ đi khuất hẳn, mới thu hồi ánh mắt.
Trong lòng không khỏi thở dài.
Trên con đường vãn hồi trái tim phu quân này, quả là trách nhiệm nặng nề và khó khăn.
"A Tịch."
Thẩm Khiêm ánh mắt u ám nhìn Vân Tịch, đợi nàng xoay người nhìn lại mình, ánh nghĩa trong mắt hắn lại trở nên ôn hòa, lo lắng.
"Tại sao muội lại không từ mà biệt? Biệt viện đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, muội có biết ta lo lắng cho muội biết bao nhiêu không?"
"Lo lắng cho ta ư?"
Cách một kiếp, lại lần nữa gặp lại Thẩm Khiêm, hận thù nồng đậm trong nháy mắt xâm chiếm toàn thân nàng.
Vân Tịch nắm chặt tay.
Nàng cố gắng ép mình bình tĩnh lại, mỉm cười xinh đẹp nhìn hắn: "Ta chẳng phải vẫn bình yên vô sự đây sao?"
"Muội không sao là tốt rồi."
Thẩm Khiêm tiến lên, muốn nắm tay Vân Tịch, nhưng bị Vân Tịch khéo léo tránh được.
Tay hắn cứng đờ giữa không trung, trong lòng nghi hoặc trùng trùng: "A Tịch, muội khó khăn lắm mới thoát khỏi Tiêu Vương, tại sao còn muốn quay lại? Có phải... ta đã làm sai điều gì, chọc muội không vui sao?"
"Nói bậy gì vậy."
Vân Tịch cười nhạt: "Huynh làm sao có thể làm sai?" Đột nhiên, thanh âm nàng lạnh đi: "Kẻ sai là người đã hãm hại cả Hầu phủ của ta!"
"Vậy tại sao muội lại về Tiêu Vương phủ?"
Thái độ vừa rồi của Vân Tịch đối với Tiêu Vương, hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Điều này khiến Thẩm Khiêm nhất thời cũng không dò xét được nàng, rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề, khiến nàng đột nhiên có những cử động bất thường này.
"Có phải Tiêu Vương đã làm gì, hắn uy hiếp muội sao?"
"Hiện giờ, ta còn có thể có cái gì để bị uy hiếp?"
Vân Tịch vuốt nhẹ tay áo hắn, coi như an ủi: "Ta trở về Tiêu Vương phủ, là để tìm chứng cứ Tiêu Vương hãm hại Hầu phủ. Sau khi tìm được, ta tự khắc sẽ nghĩ cách rời phủ."
"Tại sao đột nhiên lại muốn tìm chứng cứ?"
Thẩm Khiêm mơ hồ cảm thấy không đúng, ánh mắt trầm trầm nhìn nàng: "Muội không tin ta ư?"
"Ta đương nhiên tin huynh."
Vân Tịch không chút biến sắc, bình thản nói: "Nhưng ta tin huynh thì có ích gì, không có chứng cứ, cha mẹ ta cả đời này không thể trở lại, ta phải báo thù thế nào?"
"Muội... muốn báo thù ư?"
"Đương nhiên!"
Hai chữ chém đinh chặt sắt, khiến thần sắc Thẩm Khiêm khẽ khựng lại.
"Nhưng mà..."
"Được rồi, đây là Tiêu Vương phủ, để người khác nhìn thấy chúng ta nói chuyện riêng sẽ ảnh hưởng không tốt, bất lợi cho việc ta tìm chứng cứ. Huynh yên tâm, đợi ta tìm được chứng cứ, ta sẽ bắt hắn cũng nếm thử... cái tư vị thống khổ tuyệt vọng đó."
Rõ ràng người trong miệng Vân Tịch nói là Tiêu Vương, nhưng nghe vào tai Thẩm Khiêm, lại khiến hắn vô cớ sinh ra vài phần khó chịu.
Vân Tịch nói xong, không cho hắn cơ hội hỏi thêm, xoay người đi vào trong phủ.
Thẩm Khiêm nắm chặt tay nàng, đợi nàng quay đầu lại, ánh mắt dò xét và nghi ngờ dừng lại trên mặt nàng một thoáng, mới uể oải mở miệng.
"Đồ đạc trong biệt viện đều bị thiêu hủy, chỉ có cái này, ta nhặt được ở đình Lòng Hồ ngoài thư phòng, muội không cần nữa sao?"
Vân Tịch cúi đầu nhìn, là một miếng ngọc bội bằng ngọc dương chi.
Tín vật đính ước mà Thẩm Khiêm tặng nàng.
Khi hòa ly với Tiêu Cảnh Dạ, nàng chỉ mang theo miếng ngọc bội này.
Năm mười lăm tuổi, mẫu thân đưa nàng về Giang Nam thăm ngoại tổ, một lần ngoài ý muốn, nàng bị mắc kẹt trong một sơn động vì mưa lớn.
Khi đó nàng dầm mưa, đã đi dạo một vòng trước Quỷ Môn Quan.
Sốt cao mấy ngày, thân thể lúc nóng lúc lạnh, mơ hồ trong cơn mê, nàng biết có một vị tiểu ca ca đang chăm sóc nàng, đút nàng uống nước, lúc lạnh thì ôm nàng sưởi ấm, lúc nóng thì lau người hạ nhiệt. Dưới sự chăm sóc tận tình của hắn, đã giành lại nàng từ tay tử thần.
Đợi khi nàng tỉnh táo lại, mới nhìn rõ, vị tiểu ca ca chăm sóc nàng chính là Thẩm Khiêm.
Trải qua chuyện này, Hầu phủ mới định ra hôn ước với Thẩm gia, Thẩm Khiêm tặng miếng ngọc bội tùy thân của mình cho nàng, hẹn ước hai năm nữa, đợi thân thể Vân Tịch khỏe hơn một chút sẽ nghênh thú nàng qua cửa.
Nhưng không ai ngờ, lại bị Tiêu Cảnh Dạ chen ngang một chân.
Vân Tịch nhìn miếng ngọc bội Thẩm Khiêm đưa tới, trước kia, đó là thứ nàng quan tâm nhất, nhưng giờ phút này nhìn lại nó, chỉ thấy khó chịu trong người.
Muốn nôn.
"Sao lại thế được, có lẽ là ta không cẩn thận đánh rơi, cũng may được huynh nhặt lại."
Nàng nhận lấy ngọc bội, nói với Thẩm Khiêm: "Ta sẽ vĩnh viễn giữ nó."
Giữ nó để nhắc nhở bản thân, kiếp trước nàng ngu xuẩn đến nhường nào.
Thẩm Khiêm nhìn chằm chằm vào mặt Vân Tịch, không phát hiện ra bất cứ sự thay đổi biểu cảm bất thường nào trên mặt nàng, hắn chậm rãi cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Được, khi tìm chứng cứ mọi việc phải cẩn thận, có phát hiện gì, nhớ báo ngay cho ta."
Vân Tịch gật đầu, sau đó quay người rời đi không ngoảnh lại.
Thẩm Khiêm nhìn chằm chằm bóng lưng nàng, ánh mắt dần trở nên âm lãnh.
Hắn quay đầu phân phó tùy tùng: "Đi tra, đêm biệt viện xảy ra hỏa hoạn, nàng ta rời đi khi nào, trước khi đi có gặp ai không."
Trong Vương phủ.
Vân Tịch đi đến một đình nghỉ mát để nghỉ ngơi, tiện tay đặt miếng ngọc bội lên bàn đá.
Hồi tưởng về kiếp trước, Tiêu Cảnh Dạ đã dùng năm năm mới nhổ tận gốc Thẩm gia, kiếp này, nàng muốn tự mình đối phó với Thẩm Khiêm, nói thì dễ, làm mới khó.
Thẩm gia là thế gia đại tộc trăm năm, hơn một nửa tộc nhân đều làm quan trong triều, mà bản thân Thẩm Khiêm, tuổi còn trẻ đã làm Binh bộ thị lang tứ phẩm, đừng nói là nàng, ngay cả Tiêu Cảnh Dạ hiện giờ là thân vương, cũng không có cách nào đối kháng lại.
Quan trọng nhất là, cái thân thể tàn tạ này của nàng...
Nhưng Thẩm Khiêm nói với nàng, vị cao nhân đó chỉ là kẻ lừa đảo giang hồ, bất quá chỉ muốn ở Hầu phủ ăn chè uống rượu, bảo nàng không được tin.
Lúc đó Thẩm Khiêm đã là vị hôn phu của nàng, nàng đối với hắn tin tưởng và ỷ lại hơn bất cứ ai, mặc dù, trong tiềm thức nàng cảm thấy, sư phụ không giống kẻ lừa đảo, nhưng vì không muốn Thẩm Khiêm không vui, nàng vẫn đồng ý đuổi sư phụ đi.
Đầu óc nàng lúc đó thật sự có vấn đề, thà tin người khác, cũng không muốn tin chính mình.
Sau đó, nàng không bao giờ gặp lại sư phụ nữa.
Cho đến vài ngày sau khi nàng chết, đã xảy ra một chuyện quỷ dị.
Linh hồn nàng theo Tiêu Cảnh Dạ ra ngoài, đi ngang qua cửa Dũng Nghĩa Hầu phủ, nàng nhìn thấy một bóng người quen thuộc bước vào đại môn Hầu phủ.
Tiêu Cảnh Dạ có thể không nhìn thấy, nhưng nàng nhìn rất rõ, người đó chính là vị sư phụ năm xưa bị nàng đuổi đi.
Cũng không biết có phải là ảo giác không, sư phụ đứng ở cửa dừng lại một chút, quay đầu nhìn về phía xe ngựa của họ một cái.
Lúc đó nàng ngồi trên nóc xe ngựa, cảm giác của cái nhìn đó, sư phụ giống như có thể nhìn thấy nàng vậy, sau đó, sư phụ liền bước vào đại môn Hầu phủ.
Nàng vội vàng đuổi theo, thấy sư phụ trực tiếp đi vào khuê phòng mà nàng từng ở.
Tuy nhiên, linh hồn nàng không thể rời xa Tiêu Cảnh Dạ quá xa, cho nên không nhìn thấy sư phụ vào phòng nàng làm gì.
Chẳng lẽ, là để lại cho nàng thứ gì đó sao?
Tính toán thời gian, hẳn là chuyện xảy ra trong mấy ngày gần đây, nàng lúc đó mơ màng hồ đồ, không nhớ rõ cụ thể là ngày nào.
Kiếp trước, khi sư phụ đến thì nàng đã chết, không biết kiếp này, thầy trò họ còn có duyên gặp lại một lần nữa không.
Xem ra, nàng phải tìm thời gian về nhà một chuyến, xem sư phụ có thật sự để lại cho nàng thứ gì không.
Khi Vân Tịch rời khỏi đình nghỉ mát, vẫn còn chìm trong suy nghĩ của riêng mình, miếng ngọc bội cứ như vậy bị bỏ lại trên bàn đá.
Đến tận khi sắp đi về tới Tê Ngô Uyển nàng mới phát hiện ngọc bội đã bị bỏ quên ở đình hóng mát, thế là vội quay ngược trở lại lấy.
Chỉ là, khi nàng quay lại đình hóng mát, cảnh tượng đập vào mắt khiến nàng ngẩn ngơ đến sững sờ.
Trên bàn đá nào còn bóng dáng ngọc bội nào nữa, chỉ sót lại một đống bột màu xanh lục!
Theo một cơn gió nhẹ lướt qua, lớp bột ấy bị thổi bay tán loạn, chớp mắt đã biến mất giữa đất trời.
Cái này...
Rốt cuộc là ai làm?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
