"Người của Dũng Nghĩa Hầu phủ đã xử lý sạch sẽ rồi chứ?"
"Thưa chủ tử, ngài cứ yên tâm, trên đường lưu đày không giữ lại một mạng người nào cả."
Mưa đêm tháng Tư rả rích, rơi trên mái lưu ly của hồ tâm đình.
Nước mưa theo tóc mai nàng chảy xuống, lạnh đến mức cả người nàng run rẩy.
"Tội danh đều đổ lên đầu Tiêu Vương Tiêu Cảnh Dạ! Cái nữ nhân Vân Tịch ngu xuẩn kia, đến bây giờ vẫn cho là Tiêu Cảnh Dạ hại cả nhà nàng ta."
Sét đánh ầm ầm, Vân Tịch lảo đảo lùi lại, đá đổ chậu hoa dưới hành lang.
"Ai?"
Cửa bị đẩy mạnh ra.
Thẩm Khiêm nhìn rõ là nàng, trên mặt thoáng qua một tia sửng sốt.
Giọng Vân Tịch run rẩy: "Hóa ra, lại là ngươi... là ngươi hãm hại Hầu phủ, giá họa cho Tiêu Cảnh Dạ, còn phái người trên đường lưu đày giết cả nhà ta."
Nụ cười của Thẩm Khiêm dần biến mất.
"Là ta thì đã sao? Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, nể tình ngươi đã từng là vị hôn thê của ta, ta có thể bỏ qua hiềm khích trước đây, nạp ngươi làm thiếp."
"Ngươi nằm mơ!"
Vân Tịch xoay người bỏ chạy.
Nước mưa làm mờ tầm mắt, giọng của Thẩm Khiêm như đỉa đói bám theo: "A Tịch, ngươi trốn không thoát đâu."
Vân Tịch dưới chân trượt, hồ nước lạnh lẽo trong nháy mắt nuốt chửng nàng.
Cảm giác ngạt thở kéo dài rất lâu rất lâu.
Lại mở mắt ra, Vân Tịch phiêu dạt trên xà nhà thư phòng của Tiêu Vương phủ. Tiêu Cảnh Dạ đang xem một phong mật thư, ánh nến phản chiếu gương mặt gầy gò tuyệt đẹp của hắn.
Nàng theo bản năng muốn mở miệng nói chuyện, lại làm thế nào cũng không phát ra tiếng.
Hóa ra, nàng đã chết.
Linh hồn của nàng lại trở về Tiêu Vương phủ.
Vân Tịch nhìn thấy có hạ nhân đi vào bẩm báo cho Tiêu Cảnh Dạ chuyện gì đó, thần sắc vốn bình tĩnh của Tiêu Cảnh Dạ trong nháy mắt ngưng trọng lại.
Hắn mạnh mẽ đứng dậy, túm cổ áo hạ nhân chất vấn.
Máu trên mặt hắn phai nhạt, giống như chịu đả kích nghiêm trọng, cảm xúc trong mắt cuồn cuộn vừa mãnh liệt vừa phức tạp.
Vân Tịch đoán, đại khái là Tiêu Cảnh Dạ biết tin nàng chết rồi.
Loại người không nhìn rõ lòng người như nàng, một nữ nhân ngu xuẩn không biết tốt xấu, đối với hắn, chết đi chắc cũng là đáng đời đi.
Tuy nhiên, Vân Tịch không nghĩ tới, Tiêu Cảnh Dạ lại sẽ mặc kệ tất cả mang người xông vào Thẩm gia để cướp thi thể của nàng.
Đó là lần đầu tiên Tiêu Cảnh Dạ chính diện cùng Thẩm Khiêm phát sinh xung đột.
Tiêu Cảnh Dạ điên rồi, hắn đánh Thẩm Khiêm gần chết, ám vệ của Thẩm gia, cũng làm Tiêu Cảnh Dạ bị thương không nhẹ.
Trận chém giết đó là sự so tài trong bóng tối, Thẩm gia không vì thế mà bị định tội, mà Tiêu Cảnh Dạ, tuy rằng thành công mang thi thể của nàng trở về Tiêu Vương phủ, lại nằm trên giường mấy tháng, mấy lần lâm vào nguy hiểm, thiếu chút nữa không gượng dậy nổi.
Linh hồn của Vân Tịch vẫn luôn ở bên cạnh Tiêu Cảnh Dạ, tận mắt nhìn thấy hắn mấy lần sinh tử, ở bên bờ vực quỷ môn quan giãy dụa bồi hồi, mà nàng, cái gì cũng làm không được.
Hồn phách của nàng, đã bị nhốt bên cạnh Tiêu Cảnh Dạ.
Lần nhốt này, chính là năm năm.
Tiêu Cảnh Dạ dùng năm năm thời gian, liều mạng đoạt quyền, hắn trở nên tâm ngoan thủ lạt, không từ thủ đoạn, chỉ vì bò lên cái vị trí cao nhất, đem Thẩm gia nhổ tận gốc, thay Hầu phủ rửa sạch oan khuất……
Cho đến ngày mùng tám tháng Tư năm Vĩnh Xương thứ hai mươi tám, năm năm sau khi Vân Tịch chết, Tiêu Cảnh Dạ một mình đi lên cửa thành.
"Vân Tịch."
Hắn vuốt ve thanh đoản đao năm xưa Vân Tịch muốn dùng để giết hắn: "Đời này quá dài rồi……"
Long bào màu đen lướt qua tường thành, hắn từ trên cửa thành nhảy xuống.
Không được!
Vân Tịch phiêu dạt giữa không trung, kinh hãi hét lớn, giây tiếp theo, cảm giác ngạt thở truyền đến, nàng mạnh mẽ mở mắt ra.
"Người của Dũng Nghĩa Hầu phủ đã xử lý sạch sẽ rồi sao?"
"Ngài cứ yên tâm, trên đường lưu đày không giữ lại một mạng người nào cả."
Cuộc đối thoại quen thuộc truyền đến.
Trong đầu Vân Tịch nổ ầm vang.
Nàng nhìn về phía đêm mưa tối đen, giọt mưa đánh vào mặt, chân thực đến thấu xương.
Đột nhiên ý thức được cái gì, Vân Tịch hai tay gắt gao che miệng mình, không để mình phát ra một tia thanh âm nào.
Nàng cẩn thận, chậm rãi lui về phía sau, cho đến khi lui tới nơi an toàn, nàng cả người mới mềm nhũn ngồi xổm xuống, dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhẹ nhàng thở hổn hển.
Nàng thế nào…… mà lại sống lại rồi!
Sống lại vào ngày nghe trộm được chân tướng.
Ngày mùng tám tháng Tư năm Vĩnh Xương thứ hai mươi ba, cũng chính là một tháng sau khi nàng và Tiêu Cảnh Dạ hòa ly.
Ông trời có mắt!
Còn kịp!
Hết thảy đều còn kịp!
Kiếp trước, nàng thực sự là ngu xuẩn đến cực điểm, nhìn người không rõ, chỉ vì con trai trưởng Thẩm gia là Thẩm Khiêm cùng nàng lớn lên từ nhỏ, còn từng cứu mạng nàng, nàng liền vô điều kiện tín nhiệm hắn, một lòng muốn gả cho hắn.
Về sau, Tiêu Vương Tiêu Cảnh Dạ đột nhiên chen chân vào, thiết kế hủy đi sự trong sạch của nàng, đem nàng cưỡng ép cưới vào phủ, bởi vậy, nàng hận Tiêu Cảnh Dạ thấu xương.
Thành thân một năm, mặc kệ Tiêu Cảnh Dạ đối xử tốt với nàng như thế nào, nàng chưa từng dành cho Tiêu Cảnh Dạ nửa phần sắc mặt tốt.
Hơn một tháng trước, Dũng Nghĩa Hầu phủ xảy ra chuyện, bị tịch biên gia sản lưu đày, Thẩm Khiêm nói cho nàng, tất cả những thứ này đều là do Tiêu Cảnh Dạ gây ra, là Tiêu Cảnh Dạ cố ý hãm hại Hầu phủ.
Không có bất kỳ điều tra nào, nàng liền tin lời quỷ của Thẩm Khiêm, không chỉ lấy cái chết uy hiếp, muốn hòa ly với Tiêu Cảnh Dạ, còn hung hăng đâm Tiêu Cảnh Dạ một đao, thiếu chút nữa lấy mạng hắn.
Một đao kia đã làm cho Tiêu Cảnh Dạ triệt để lạnh lòng đối với nàng, cuối cùng đồng ý hòa ly cùng nàng.
Sau khi hòa ly, nàng bị Thẩm Khiêm an bài ở biệt viện, thật nực cười là nàng vẫn luôn cho là Thẩm Khiêm đối đãi chân tình với nàng, sẽ giúp nàng thay Hầu phủ rửa sạch oan khuất, kết quả……
Vân Tịch hồi tưởng lại những chuyện này, nhịn không được che mặt khóc rống.
Không biết đã qua bao lâu.
Vân Tịch phát tiết xong cảm xúc, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nàng dần dần thay đổi, khí tức quanh thân cũng trở nên bình tĩnh trấn định.
Một kiếp gặp lại, Vân Tịch quyết định, trước tiên cứ tặng cho hắn một lễ gặp mặt.
……
Đêm khuya tạnh mưa.
Tây sương phòng Thẩm gia đột nhiên bốc cháy dữ dội.
Hỏa thế lan tràn rất nhanh, chưa đầy một nén hương đã cháy đến chủ viện.
Đang là đêm khuya thanh vắng, đợi đến lúc phát hiện, toàn bộ biệt viện biến thành một biển lửa.
"Cháy rồi, mau! Mau cứu hỏa!"
Vân Tịch trà trộn trong đám người cứu hỏa, đem ống pháo hoa chuyên dụng ném vào kho hàng cuối cùng, xoay người sải bước rời đi.
Trận hỏa hoạn này, vẫn luôn cháy đến tận hừng đông, đem toàn bộ biệt viện thiêu thành tro bụi.
Ở biệt viện Thẩm gia một tháng, Vân Tịch rõ ràng biết, trong thư phòng và kho hàng của biệt viện có rất nhiều đồ vật chí mạng đối với Thẩm gia.
Đốt biệt viện, Thẩm gia sẽ tổn thất nặng nề.
Không vội, đây mới chỉ là sự bắt đầu.
Khi trời vừa tờ mờ sáng, Vân Tịch đứng ở bên ngoài Tiêu Vương phủ.
Nàng nhìn thấy chữ hỷ dán trên cửa lớn màu đỏ son, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ nghi hoặc.
Tiêu Vương phủ muốn làm hỉ sự ư?
"Vị tiểu thư này, ngài là tới tham gia tiệc cưới sao?"
Người gác cổng thấy một nữ tử trẻ tuổi đứng ở trước cửa lớn, vội vàng tiến lên hỏi thăm.
Đợi nhìn rõ là ai, người gác cổng sắc mặt biến đổi: "Vương…… Vương phi?"
Vân Tịch thần sắc sửng sốt: "Tiệc cưới gì?"
"Đương nhiên là Điện hạ cưới trắc phi a." Người gác cổng vẻ mặt kỳ quái trả lời.
Cưới trắc phi ư?
Nghe vậy, thần sắc trên mặt Vân Tịch càng thêm nghi hoặc.
Kiếp trước sau khi nàng chết, linh hồn vẫn luôn đi theo Tiêu Cảnh Dạ, nhìn thấy rất nhiều chân tướng, cũng nhìn thấy Tiêu Cảnh Dạ vì tranh đoạt vị trí trữ quân, sau khi nàng chết nửa năm, cưới đích nữ Thừa tướng làm chính phi, sao kiếp này lại không giống?
"Điện hạ cưới ai?"
"Là muội muội nhà hàng xóm khi ở dân gian, Lâm cô nương, có tình nghĩa thanh mai trúc mã với Điện hạ." Người gác cổng nói thật trả lời.
Không đúng!
Tim Vân Tịch đập nhanh hơn một chút.
Người phụ nữ họ Lâm này, khi linh hồn nàng đi theo bên cạnh Tiêu Cảnh Dạ, cũng đã gặp vài lần, nhưng Tiêu Cảnh Dạ sau này rõ ràng chỉ cưới một mình đích nữ Thừa tướng.
Hơn nữa thời gian cũng không đúng.
Kiếp trước vào thời gian này, Tiêu Cảnh Dạ căn bản không cưới bất luận kẻ nào.
Làm sao lại như vậy?
Nếu ông trời đã cho nàng một lần cơ hội làm lại, mặc kệ như thế nào, nàng đều phải thử thay đổi kết cục bi thảm của chính mình và Tiêu Cảnh Dạ.
Huống chi, cục diện bây giờ nàng và Tiêu Cảnh Dạ hiển nhiên là ở cùng một trận tuyến, không thể phủ nhận nàng cần Tiêu Cảnh Dạ, nhưng đồng thời, nàng cũng sẽ dốc hết sức lực của mình để giúp Tiêu Cảnh Dạ.
"Ta muốn gặp hắn một lần, có thể thông truyền một tiếng không?"
Người gác cổng không mấy thân thiện nói: "Đều đã hòa ly rồi, hơn nữa Điện hạ hôm nay cưới trắc phi, ngài vẫn là đừng tới quấy rầy, ngài trở về đi."
Khóe môi Vân Tịch nhếch lên một nụ cười chua xót, sau đó lại hỏi: "Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, thương thế của Điện hạ…… đã lành chưa?"
"Thương thế của bản vương lành hay chưa, có liên quan gì đến ngươi?"
Toàn bộ thân thể Vân Tịch cứng đờ.
Giọng nói này, là Tiêu Cảnh Dạ.
Nàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Cảnh Dạ một thân hỉ phục đỏ thẫm đứng ở bên trong cửa lớn, dung nhan gầy gò hơn trong trí nhớ rất nhiều, dưới mắt mang theo một màu xanh đen nhàn nhạt, nhưng bộ dạng vẫn là tuyệt mỹ vô song như dĩ vãng.
Ánh mắt hắn băng lãnh, nhìn về phía Vân Tịch giống như nhìn một người xa lạ.
"Điện hạ."
Vân Tịch hít sâu một khí, chậm rãi tiến lên, vừa mới mở miệng hô một tiếng, Tiêu Cảnh Dạ đã sải bước đi về phía nàng, một phen bắt lấy cổ tay nàng, lực đạo làm nàng đau nhói.
Hắn hạ giọng, nguy hiểm hỏi: "Ngươi tới đây làm gì?"
Vân Tịch ngẩng đầu nhìn hắn, giọng điệu bá đạo nói: "Chàng là của ta, ta không cho phép chàng cưới nữ nhân khác!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
