Vân thị nghe vậy cũng cảm thấy nàng nói có lý, từ khi bà gả vào Sở gia đến nay đều không có lòng tranh đấu, một lòng chỉ nghĩ đến việc tránh xa Sở đại lão gia và hậu trạch của ông ta. Cho nên bên cạnh bà chỉ có Phùng thị và Trần bà tử, ngoài các bà ra, cũng không có một người nào có thể dùng được.
Hiện tại, nếu bà đột ngột chuyển ra khỏi đây, người tinh mắt đều biết bà muốn tranh sủng với Tô di nương, Tô di nương nhất định sẽ nhân lúc bà còn chưa đứng vững mà cho bà một nhát dao. Vân thị cũng không sợ bị Tô di nương làm hại, bà chỉ sợ sau khi mình thật sự chết đi, Tô di nương sẽ càng thêm không kiêng nể gì mà bắt nạt Nghiên nhi.
Sở Ấu Nghiên đã là người chết quá một lần, hiện tại nàng đối xử tốt với Vân thị như vậy, cũng chỉ là muốn báo đáp ơn dưỡng dục, không phải muốn Vân thị vì nàng mà đi lấy lòng lão già kia. Nếu sau khi nàng sống lại một lần, còn phải dựa vào Vân thị dùng cách tranh sủng để báo thù, vậy chẳng phải nàng đã sống lại một lần uổng phí rồi sao?
Sở Ấu Nghiên lại an ủi Vân thị mấy câu, thấy Vân thị đồng ý không chuyển ra ngoài, lúc này Sở Ấu Nghiên mới lại nhớ ra một chuyện.
"Thưa mẫu thân, vì không để người khác nghi ngờ, còn cần phải làm phiền mẫu thân tiếp tục giả bệnh trong phòng."
Vân thị tuy không thích tranh đấu hậu trạch, nhưng lại là người vô cùng thông minh, bà nghe vậy đã lập tức hiểu ý của Sở Ấu Nghiên. Vì không muốn thu hút sự chú ý của Tô di nương và những người khác, Vân thị không những phải tiếp tục giả bệnh trong phòng, mà khi có người, còn phải tiếp tục lạnh nhạt với Sở Ấu Nghiên.
Sau đó, liên tục bốn năm ngày, Sở Ấu Nghiên vẫn thỉnh thoảng mang chén thuốc cho Vân thị. Trong mấy chén thuốc này, vẫn như cũ cho thêm nước linh tuyền, nhưng sau vài lần Vân thị uống xong phản ứng không lớn, Sở Ấu Nghiên liền biết Vân thị trúng độc không sâu, hiện tại độc còn sót lại trên người bà cũng đã giải gần hết.
Trải qua một thời gian ở chung, quan hệ giữa hai mẹ con rõ ràng tốt hơn không ít, Phùng thị thấy vậy đều không nhịn được mà vui mừng thay cho các nàng. Nhưng chỉ có Vân thị và Sở Ấu Nghiên biết, hai mẹ con các nàng tuy có vẻ thân thiết hơn không ít nhưng trong lòng hai người vẫn còn có chút xa cách. Vân thị không có cách nào hoàn toàn không để ý đến thân phận của Sở Ấu Nghiên, Sở Ấu Nghiên cũng không có cách nào không để tâm đến sự đối xử lạnh nhạt của Vân thị trước đây.
Lúc Sở Ấu Nghiên biết chuyện này, đang ở trước bàn cầm bút viết viết vẽ vẽ không ngừng. Noãn Xuân tức giận chạy từ bên ngoài về, nàng vừa đi vào trong vừa báo tin cho Sở Ấu Nghiên. Có lẽ là vì lúc này nàng quá tức giận, lúc vào cửa còn suýt chút nữa bị ngạch cửa vấp ngã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


