Hạ Lan Tiềm xưa nay xúc động, mấy ngày nay trải qua Hạ Liên Phòng cùng mấy biểu ca của Phủ Tĩnh quốc công chỉ bảo, vốn đã trầm ổn rất nhiều nhưng vừa nghe đến mẫu thân bị nói xấu vẫn là nhịn không được muốn xông lên, hận không thể cho Thượng Quan thị mấy trăm cái tát.
Nhưng vừa đi hai bước lại bị Hạ Liên Phòng bắt lấy. "Đại tỷ?"
Hạ Liên Phòng mỉm cười, tựa hồ Thượng Quan thị kia miệng đầy ô ngôn uế ngữ hoàn toàn không có xúc phạm tới nàng, nhưng chỉ có chính nàng biết, trong lòng là mãnh liệt thù hận cùng lửa giận đang gào thét thế nào, kêu gào muốn dùng máu tươi của nữ nhân ngu xuẩn trước mắt để tế điện. "Di nương nói sai rồi, mẫu thân ta năm đó cùng phụ thân ưng thuận uyên minh, đó là do tổ phụ cùng ngoại tổ tự mình định ra, môn đăng hộ đối, phụ thân cùng mẫu thân có mai mối cưới hỏi đàng hoàng, đương nhiên là quang minh thanh bạch, thế nào đến trong miệng di nương, mấu thân ta lại thành tiểu nhân đoạt ái? Theo Liên nhi thấy, ngược lại là người không biết liêm sỉ lừa mẫu thân đi rồi kê đơn phụ thân để đạt được mục đích ti tiện của bản thân mình mới thật sự là vô liêm sỉ, âm ác hạ lưu." Nàng đem lời Thượng Quan thị nhục mạ Lam thị toàn bộ một chữ không sót ném trở lại.
Hạ Lịch gương mặt lạnh lùng không nói gì, chỉ là nhìn Từ thị một cái. Một cái liếc mắt kia khiến tim Từ thị đập thình thịch, thật lâu cũng chưa lấy lại được bình tĩnh. Bà ta không cảm thấy bản thân mình có lỗi gì, trượng phu không hề nói cho bản thân liền cùng Phủ Tĩnh quốc công định ra hôn sự, từ cái nhìn đầu tiên thấy Lam thị đã không thích, cảm thấy Thượng Quan Vân nương gặp khi dâng hương là hợp tâm ý của bản thân nhất, giống bản thân mình nhất. Nhưng hôn ước đã định ra, phản đối cũng vô dụng. Lam thị quá cửa một năm, bà ta vẫn tâm tâm niệm niệm Thượng Quan thị nữ tử nhu thuận động lòng người kia, liền mượn cơ hội đem Thượng Quan thị mời vào phủ, nói là bồi bà ta nói chuyện, kỳ thật lại lôi kéo Lam thị, sau đó khi Hạ Lịch đến tìm người thì bỏ thuốc rồi đem ông cùng Thượng Quan thị nhốt vào một gian phòng, đợi khi ông ý loạn tình mê thì để Thượng Quan thị giả mạo Lam thị, thế nên mới có đoạn phu thê chi thực kia. Vạn vạn không nghĩ tới là, Thượng Quan thị thế nhưng có bầu!
Chuyện này đối với Từ thị mà nói thật đúng là việc vui lớn. Bà ta không để ý cháu gái đã đầy một tuổi, cũng mặc kệ con dâu đang ở cữ tâm tình bi thống, càng không thời gian để ý tới nhi tử đã thất vọng cực điểm đối với mình thất, cứng rắn làm chủ để Thượng Quan thị nhập phủ. Nhưng bởi vì Hạ Lịch không phối hợp, cho nên Thượng Quan thị chỉ là một tiện thiếp hèn mọn.
Thấy Thượng Quan thị luôn miệng nói mẫu thân đoạt mất trượng phu của bà ta, nói tỷ đệ ba người mình đoạt thân phận đich xuất của nữ nhi bà ta, Hạ Liên Phòng liền cảm thấy buồn cười. Nàng ngẩng đầu đưa mắt nhìn phụ thân, trong lòng vừa cảm động lại vừa chua xót. Nếu kiếp trước phụ thân có thể thanh tỉnh như thế, tháng ngày của bọn họ phải chăng sẽ khoái hoạt hơn rất nhiều? Có phải đệ muội sẽ không chết thảm, ngoại tổ một nhà sẽ không nghênh đón tai ương ngập đầu như thế?
Hạ Liên Phòng oán phụ thân, lại cũng tôn kính ông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

