Chuyện Từ thị một lòng muốn giấu giếm nhờ Tần thị lắm mồm liền lộ hết ra, bách tính vây xem ở cửa đều nghe được rõ ràng thấu đáo, mọi người đồng loạt đem tầm mắt chuyển qua trên người Hạ Hồng Trang có vẻ chật vật, tiểu thư trẻ tuổi ở đây chỉ có nàng ta thần sắc bất thường, búi tóc tán loạn, làm ra chuyện vô sỉ như thế khẳng định cũng là nàng!
Hạ Liên Phòng mang khen che mặt, che dấu nụ cười ý vị thâm trường. "Biểu bá mẫu nói gì vậy, Hồng Trang là muội muội của ta, thường ngày đều nhu thuận dịu ngoan, sao có thể thiết kế hãm hại ta chứ?"
Tần thị nghe vậy cho rằng Hạ Liên Phòng đây là muốn thoát tội cho Hạ Hồng Trang, nghĩ rằng sao có thể để tiểu nha đầu này thoải mái tránh được đi như vậy? Liền liều mạng nháo lên: "Đại tiểu thư ngài là bị nàng lừa rồi! Muội muội kia của nàng ta cũng không phải thứ tốt đẹp gì, chưa cập kê đã cùng biểu ca nhà di nương tự tiện trao thân đính ước, còn bị bắt gian tại chỗ, Hạ Hồng Trang này làm tỷ tỷ thì có thể tốt hơn chỗ nào? Đại tiểu thư đối với nàng ta có thể nói là hết lòng quan tâm giúp đỡ, kết quả nàng chẳng những không cảm ơn, ngược lại còn liều mạng hãm hại đại tiểu thư, chẳng lẽ hôm nay đại tiểu thư còn muốn làm người tốt, còn muốn mặc nàng ta muốn làm gì thì làm sao?! Một phòng thứ xuất này quả thật là đều không biết xấu hổ!"
Dân chúng vây xem vừa nghe, tất cả đều ồ lên, Từ thị suýt nữa tức méo miệng, nếu không phải bận tâm hình tượng thân phận lão phu nhân phủ đại học sĩ của mình thì sợ là đã cho Tần thị mấy cái bạt tai! Chuyện của Hạ Lục Ý vốn chỉ có bọn quan viên ngày đó dự tiệc ở phủ đại học sĩ biết, dù tính bị truyền ra ngoài cũng chỉ ở trong mấy nhà quyền quý, nhưng Tần thị lớn tiếng nói ra như vậy thì chẳng phải là ở ngoài sáng đánh vào mặt Hạ gia bọn họ sao?!
Đại Từ thị vẫn cảm thấy đứa con dâu ngốc nghếch như Tần thị dễ đắn đo, quyền lực trong tay mình nhiều năm chưa từng buông ra, Tần thị cũng không nhấc lên quá sóng gió gì, nhưng cho tới hôm nay bà ta mới ý thức được bản thân mình mặc kệ như vậy là sai lầm cỡ nào! Cố tình Tần thị lại là kẻ không biết nhìn ánh mắt người khác, mắt bà ta đã sắp muốn chớp đến rút gân mà Tần thị lại còn vẫn gương mặt phẫn uất, bất bình thay Hạ Liên Phòng!
Diêu Quang ở phía sau thật là nhịn cười đến khổ. Nếu nhìn kỹ lại sẽ phát hiện thân mình nàng đang hơi run rẩy. Hạ Liên Phòng nhận thấy được nên quay đầu liếc mắt nhìn, ý bảo nàng không nên quá mức đắc ý, mấy lão thái bà ở đây không một ai là dễ đối phó, giờ phút này lực chú ý của họ đều đặt ở trên người Tần thị cho nên mới không rảnh bận tâm bên này, nếu phát hiện Diêu Quang đang trộm cười thế nào cũng bị phát mấy gậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


