Đối với Trần di nương mà nói, Trương Chính Thư mắc bệnh hiểm nghèo gì, còn có khả năng cứu chữa hay không đều không trọng yếu, bà ta chỉ cần nhìn một màn đại khoái nhân tâm trước mắt đã cảm thấy thật sảng khoái! Phảng phất vào Trương gia nhiều năm như vậy cũng chỉ có một ngày hôm nay là cao hứng nhất! Đại Từ thị không phải bị báo ứng ngay trước trước mắt bà ta sao? Ba đứa bé vô tội chết đi của bà chắc cũng đang ở trên trời nhìn xuống!
Trần di nương bừa bãi cười to chọc giận Đại Từ thị, nhưng giờ phút này Đại Từ thị lại không có thời gian rỗi đi sửa trị Trần di nương, bởi vì bà ta nhìn ra được, trên ngực Trương Chính Thư có một mảnh mụ nhọt, có vẻ như cũng không phải là bệnh hiểm nghèo bình thường. Tôn tử này của bà ta này nói từ nhỏ chưa từng tập võ, nhưng thân thể cũng là nhất đẳng nhất tốt, tại sao hôm nay lại suy yếu như vậy, bị hạ nhân ném vào trong phòng liền hôn mê bất tỉnh? Trước mắt nhìn thấy, thân thể hắn bị như vậy cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai!
Vừa lúc tiểu tỳ nữ vội vàng cuống quít gọi đại phu đến, đại phu kia vào phòng còn chưa thấy rõ rốt cuộc là ai sinh bệnh liền bị Tần thị kéo đến bên người Trương Chính Thư bắt mạch. Chỉ thấy hắn đáp lên mạch đập của Trương Chính Thư, lại cẩn thận nhìn nhìn đám mụn nhọt trước ngực kia, nhất thời cả kinh nói: "Đây, đây chẳng lẽ là!" Dư quang đảo qua nhìn thấy túi giấy nhỏ bị vất dưới đất, bên trên vẫn còn có một chút bột phấn lưu lại. Đại phu càng thêm tin chắc phán đoán của mình, vì thế đối thở dài với người nhà Trương gia nói: "Lão phu sợ là lực bất tòng tâm, vẫn là thỉnh chư vị mời cao minh khác đi!" Nói xong đứng dậy muốn đi.
Hắn không đầu không đuôi nói một câu như vậy nhưng người ở chỗ này có ai nghe không hiểu. Đại Từ thị chỉ cảm thấy trước mắt bỗng tối đen, không chịu buông tha chút hi vọng mỏng manh, vội vàng không để ý hình tượng bắt lấy ống tay áo của đại phu, đau khổ cầu khẩn nói: "Đại phu, đại phu, mặc dù không trị được bệnh cho Tôn nhi ta cũng xin báo cho lão thân, hắn rốt cuộc là làm sao nha!"
Đại phu vốn không muốn nhiều lời, nhưng thấy Đại Từ thị đích thực đáng thương mới thở dài, đem tay áo mình từ trong tay Đại Từ thị kéo ra, sau đó nói: "Nếu ta xem nhìn nhầm, mụn nhọt trên người vị thiếu gia này có thể là bởi vì dùng hàn thực tán gây ra. Loại thuốc này tuy có thể khiến thân thể ở trong khoảng thời gian ngắn trở nên thần thái sáng láng, nhưng hậu quả lại phi thường trầm trọng, ta xem vị thiếu gia này đã là bệnh nguy kịch, mụn nhọt đx có mủ, sợ là thời gian không còn nhiều, vẫn là thỉnh lão phu nhân sớm ngày chuẩn bị hậu sự đi!" Nói xong cũng không quay đầu lại rời đi, ngay cả tiền khám bệnh cũng không cần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)