Vì đau đớn dữ dội, Thẩm Nghiên đã tỉnh lại. Lời của Lý đại phu vừa rồi thực ra hắn có nghe thấy, nhưng cơ thể quá yếu, hắn không tỉnh lại được.
Lúc này hắn mở mắt ra, trong mắt đầy tơ máu, vừa mở miệng máu đã chảy ra.
Thẩm Kim Nguyên lấy một viên thuốc nhỏ đưa đến bên miệng hắn, giọng nói cực nhạt, “Ăn đi.”
Thẩm Nghiên căn bản không kịp phản ứng, chỉ có thể nuốt theo bản năng. Viên thuốc vừa vào miệng đã tan ra, vừa nuốt xuống đã như một dòng suối ấm, nuôi dưỡng lục phủ ngũ tạng của hắn, khiến hắn dễ chịu hơn một chút.
Thẩm Kim Nguyên thấy hắn đã khá hơn, lúc này mới bắt đầu ra tay. Tay còn chưa động đã bị Thẩm Nghiên giữ lại, hắn khó nhọc thốt ra mấy chữ, “Ngươi… ra ngoài, ngươi là… nữ tử.”
Thẩm Kim Nguyên cảm thấy cạn lời, đại ca của nàng thật là hủ lậu đến nực cười. Nàng khẽ cúi đầu, đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Nghiên, “Đại ca muốn nửa đời sau liệt giường để người khác chăm sóc sao?”
Ánh mắt Thẩm Nghiên né tránh, nghiến chặt răng.
“Sĩ diện và cơ thể, đại ca chọn một?”
Nàng không xử lý vết thương ngay lập tức, vì nghiêm trọng nhất là cột sống đã bị đánh gãy, nàng phải giúp hắn nối lại. Nàng chỉ nói một câu, “Giữ chặt huynh ấy”, rồi bắt đầu ra tay.
“A… a…”
Mọi người bên ngoài nghe thấy tiếng la hét thảm thiết này, đều kinh hãi không thôi.
Lâm Thị vừa tỉnh lại, đôi môi run rẩy, ngay cả khóc cũng không khóc nổi, nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Thẩm Thanh Sơn sắc mặt xám xịt ôm lấy bà, lòng như dao cắt cũng không đủ để hình dung tâm trạng của ông lúc này.
Thẩm Tuyết Nhu ôm Thẩm Hoài Ân, khóc đến run rẩy cả người.
Những giọt nước mắt của Thẩm Hoài Ân rơi xuống từng hạt một, cậu bé biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy quần áo của Thẩm Tuyết Nhu, cũng lặng lẽ khóc.
Thẩm Anh Anh úp mặt vào lòng mẹ Lý Thị mà khóc, Lý Thị cũng đỏ hoe mắt, đây là tạo nghiệt gì vậy, Thẩm phủ của họ hết lần này đến lần khác gặp phải những trắc trở này.
Thẩm Duy một mình đứng ở phía trước nhất, hai tay chắp sau lưng, tấm lưng vốn thẳng tắp như cây tùng, lúc này cũng đã còng đi một chút.
Thẩm An Niên đứng sau lưng Thẩm Duy, sợ cha già không chịu nổi mà ngã xuống. Gia đình này, không thể chịu thêm được nữa.
Còn trong phòng, đợi đến khi Thẩm Kim Nguyên dừng tay, Thẩm Nghiên đã sớm hoàn toàn ngất đi. Đau đến ngất đi, rồi lại đau đến tỉnh lại, lặp đi lặp lại mấy lần, thật sự là chịu tội.
Nàng lấy ra ngân châm, nhanh chóng châm vào các huyệt vị đặc định, không hề dừng lại.
Lý Đức đang phụ giúp bên cạnh trợn tròn mắt, Bích Lạc Hoàng Tuyền Châm, là chủ tử!
Ông vui mừng khôn xiết nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Thẩm Kim Nguyên, ha ha ha ha, ông hình như đã phát hiện ra một bí mật lớn kinh người.
Ẩn Nguyệt đang giữ Thẩm Nghiên bên cạnh liếc nhìn ông một cái, cũng chỉ bất đắc dĩ lắc đầu. Nếu chủ tử không chủ động để lộ, lão già này làm sao có cơ hội biết được thân phận của chủ tử?
Tiếp theo là xử lý vết thương, việc này dễ dàng hơn nhiều.
Tay Thẩm Kim Nguyên xử lý vết thương cực nhanh, nhanh đến mức Lý Đức cũng phải kinh ngạc. Không hổ là Quỷ Y, tốc độ này, nhãn lực này, chỉ có chủ tử của ông, Quỷ Y, mới có thể làm được.
Đợi đến khi tất cả vết thương đều được xử lý xong, trời đã hửng sáng. Thẩm Kim Nguyên xoay cổ một chút, vẫn có chút mệt mỏi.
Nàng liếc nhìn Lý Đức đang mặt mày nịnh nọt, “Đi bốc thuốc, phương thuốc không cần ta kê chứ?”
Lý Đức cười toe toét như hoa cúc, “Không cần không cần, việc này thuộc hạ lo, hì hì hì, chủ tử người vất vả rồi, mau nghỉ ngơi đi.”
Bộ dạng nịnh bợ này, Thẩm Kim Nguyên ngay cả một ánh mắt cũng không cho, đi thẳng đến rửa tay, rồi bước ra khỏi phòng.
Mọi người đều đang đứng ngoài cửa, Thẩm Duy dù sao cũng đã lớn tuổi, Thẩm An Niên lấy cho ông một chiếc ghế bắt ông ngồi.
Thấy Thẩm Kim Nguyên ra ngoài, Thẩm Duy vội đứng dậy, vì trọng tâm không vững suýt nữa ngã, Thẩm An Niên đỡ kịp. Sau khi ông đứng vững, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Thẩm Kim Nguyên, miệng mở ra rồi lại ngậm vào, không dám hỏi.
Nhìn thấy Thẩm Duy như vậy, một vị trọng thần của triều Đại Chu, khiến Thẩm Kim Nguyên bất giác cảm thấy xót xa.
Lâm Thị được Thẩm Thanh Sơn dìu cũng bước tới, “Noãn Noãn…”
Thẩm Kim Nguyên nở một nụ cười an ủi, “Tổ phụ yên tâm, cha mẹ yên tâm, đại ca rất tốt. Tiếp theo chỉ cần tĩnh dưỡng là được, trong vòng 3 tháng, con đảm bảo huynh ấy có thể xuống giường.”
Hốc mắt Thẩm Duy lập tức đỏ lên, “Tốt, tốt!”
Lâm Thị đột nhiên che miệng, vùi đầu vào lòng Thẩm Thanh Sơn, khóc nức nở.
Thẩm An Niên dĩ nhiên là vui mừng, nhưng lúc này ông lại không khỏi lo lắng, “Noãn Noãn, vậy việc đi đường có ảnh hưởng đến A Nghiên không?”
Thẩm Duy thở dài, “Ta lập tức vào cung, xin hoàng thượng chiếu cố một chút, cho chúng ta muộn vài ngày rồi hãy…”
Lời còn chưa dứt, lão quản gia vội vã chạy đến, “Lão gia, không hay rồi, người của phủ nha môn đến, nói là… nói là… phụng mệnh đến tiễn lão gia.”
Tri phủ Kinh Đô Hứa Hạ là môn sinh của thừa tướng, phụng mệnh của ai có thể đoán được.
“Ha ha ha, Thẩm đại nhân, không biết quý phủ đã thu dọn xong chưa. Thừa tướng lệnh cho ta đến xem, dù sao cũng là đồng liêu một phen, cũng phải đến tiễn ngài.”
Tiễn? Cả đời này chưa từng thấy kiểu tiễn nào như vậy. Không mời mà đến, trực tiếp dẫn người xông vào hậu viện, hờ.
Thẩm Duy khẽ chắp tay với Hứa Hạ, “Hứa đại nhân không biết đó thôi, cháu trai ta hôm qua bị thương nặng, hiện vẫn đang nằm liệt giường. Bản quan đang chuẩn bị vào cung, xin hoàng thượng khoan dung một chút.”
“Vậy thật là không may, hôm qua hoàng thượng bị thái tử điện hạ làm cho tức giận, thái y nói hoàng thượng gần đây cần tĩnh dưỡng, sáng sớm hôm nay trong cung đã có tin, bãi triều 3 ngày.”
Sắc mặt Thẩm Duy khó coi, nghĩ xem có nên đến phủ thái tử một chuyến nữa không.
“Không chỉ vậy, thái tử điện hạ vì cầu xin cho Thẩm đại nhân, làm hoàng thượng tức giận, bị lệnh đóng cửa suy ngẫm 1 tháng, không có lệnh triệu không được ra khỏi phủ.”
Khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, đây là không chừa một con đường sống nào.
Hứa Hạ lại từ trong lòng lấy ra một tờ đơn, “Đây là danh sách thừa tướng đại nhân giao cho tại hạ, nói là những vật thế chấp cho 5000 lượng vàng mà hôm qua Thẩm phủ đã đồng ý bồi thường cho phủ thừa tướng. Chậc…”
Hứa Hạ dường như có chút khó xử nói, “Hôm qua kế toán của phủ thừa tướng đã tính toán rồi, có mấy cửa hàng này, lợi nhuận không tốt lắm, mỗi năm còn lỗ không ít tiền, không tính được nhiều tiền như vậy. Thế là, họ đã tính toán lại, còn thiếu 8000 lượng bạc. Vì bản quan phải đến tiễn, nên đã trực tiếp giao phó cho bản quan thu hồi số bạc còn thiếu, không biết Thẩm đại nhân…”
Thẩm An Niên tức giận không thôi, “Không thể nào, những cửa hàng trong tay ta mỗi năm lợi nhuận đều rất khả quan, căn bản không có chuyện thua lỗ.”
Hứa Hạ cười âm hiểm, “Nhị gia đừng tức giận chứ? Hạ quan cũng chỉ là giúp truyền lời, giúp thu tiền, những chuyện khác, hạ quan không rõ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
