Đọc trên trang web
Thượng Quan Chỉ Nhan nghe thấy Thẩm Duy khen nàng ta tính cách tốt: "Ông là ai?"
Hiên Viên Cảnh vội kéo tay nàng ta lại: "Không được hồ đồ, vị này là Thẩm đại nhân, là người mà cô tín nhiệm nhất."
"A!" Thượng Quan Chỉ Nhan khiếp sợ che miệng, sau đó nhỏ giọng dò hỏi: "Vị này chính là Thẩm đại nhân vì chàng mà bị hãm hại sao?"
Ánh mắt Hiên Viên Cảnh sâu thẳm: "Phải."
Thượng Quan Chỉ Nhan ánh mắt mang theo áy náy nhìn hai cha con Thẩm gia, tính tình nàng ta có nhảy nhót đến đâu, nhưng đạo lý phu thê nhất thể nàng ta vẫn hiểu. Thẩm gia này là người của phu quân nhà mình, hơn nữa vì phu quân nhà mình còn bị người ta hãm hại, nay đều bị ép phải rời kinh rồi, ai...
Nàng ta chậm rãi tiến lên, khẽ vuốt cằm với hai cha con Thẩm gia: "Sự trợ giúp của Thẩm đại nhân đối với phu quân, Chỉ Nhan ghi nhớ trong lòng. Có 1 ngày nếu có lúc cần đến Thượng Quan Chỉ Nhan ta, Chỉ Nhan nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ."
Hai cha con Thẩm Duy sửng sốt, vị Thái tử phi này... dường như cũng không hoàn toàn giống như lời đồn đại.
Hai cha con chắp tay hành lễ với Thượng Quan Chỉ Nhan, Thẩm Duy mở miệng: "Thái tử phi nói quá lời rồi, đây đều là những việc lão thần nên làm."
Mưu sĩ Huyền Minh bên cạnh Hiên Viên Cảnh vốn đã bất mãn với Thượng Quan Chỉ Nhan, nhìn thấy nàng ta vậy mà nửa đêm bám theo Thái tử xuất hành, càng là tức giận không thôi.
Cuộc tranh đấu giữa Thái tử và Tam hoàng tử, vốn đã khó khăn trùng trùng. Tam hoàng tử phi là đích nữ của Thừa tướng, Thái tử phi lại là một nữ tử giang hồ không có chút bối cảnh nào, điều này bảo những người mưu tính cho Thái tử nhiều năm như bọn họ làm sao không chua xót cho được.
Rõ ràng là Trữ quân, nhưng luận về thế lực trong triều, Thái tử hiện tại vẫn đang ở thế yếu. Vị trí Thái tử này, nếu không phải Hoàng thượng còn nể tình Tiên Hoàng hậu, phỏng chừng đã sớm mất rồi.
Tam hoàng tử không chỉ có mẫu tộc Cao gia tương trợ, còn có Thừa tướng là nhạc phụ, 2 năm nay chuyện gì cũng đè ép Thái tử một đầu. Còn Thái tử của bọn họ, mẫu tộc Tiên Hoàng hậu đã sớm rời khỏi Kinh Đô, ngay cả vòng quyền thế cũng không vào được.
Tam hoàng tử có người có quyền lại có tiền, không chỉ nuôi dưỡng 11000 môn khách, còn nuôi nhốt tử sĩ, tích trữ tư binh. Thái tử của bọn họ, nói khó nghe một chút, thật sự là ngay cả lúc thọ đản của Hoàng thượng, muốn dâng lên một món lễ vật hiếm có một chút cũng khó. Chuyện này... nói ra ai tin a?
May mà còn có thiếu tướng quân của Trấn Quốc Tướng quân phủ từ nhỏ đã giao hảo với Thái tử, tình cảm biểu huynh đệ sâu đậm, thường xuyên có thể cung cấp 1số trợ giúp.
"Nương nương, ngài nửa đêm ra khỏi phủ, còn ăn mặc như vậy, còn ra thể thống gì nữa?"
Thượng Quan Chỉ Nhan và Huyền Minh này vô cùng không hợp nhau, hắn chướng mắt nàng ta, nàng ta đối với hắn cũng là muôn vàn bất mãn. Suốt ngày chỉ biết sai người nhìn chằm chằm nàng ta, cái này không được làm, cái kia không được động, phiền đều phiền chết đi được.
"Các ngươi có thể nửa đêm lén lút ra khỏi phủ, vì sao ta không thể?"
Huyền Minh nghiêm mặt, rất là nghiêm túc: "Thái tử ra khỏi phủ đó là có chính sự, ngài thì sao? Thuộc hạ đã nói với ngài rất nhiều lần rồi, ngài là Thái tử phi, nhất ngôn nhất hành đều phải cẩn thận cẩn thận lại cẩn thận, tuyệt đối không thể rước lấy rắc rối cho Thái tử, nhưng ngài chưa bao giờ nghe. Nếu bị người khác biết được đường đường Thái tử phi, đêm hôm khuya khoắt mặc dạ hành y lượn lờ ở Kinh Đô, ngài có từng nghĩ tới hậu quả chưa?"
Thượng Quan Chỉ Nhan hừ nhẹ: "Thân thủ của ta, sao có thể để người khác phát hiện?"
"Lỡ như thì sao? Thái tử phi tự tin như vậy sao?"
Thượng Quan Chỉ Nhan đối với thân thủ của mình vẫn vô cùng tự tin, kiêu ngạo ngẩng cao đầu: "Đúng! Tiên sinh có nghi vấn gì sao?"
Huyền Minh bị chọc tức đến nghẹn họng: "Nữ tử phải tam tòng tứ đức, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu. Cần cẩn trọng lời nói việc làm, phẩm hạnh đoan chính. Thái tử chưa từng bắt ngài giống như đại gia khuê tú khác ở Kinh Đô hiểu lý lẽ biết đại thể, nhưng ngài tối thiểu cũng phải ra dáng một chút chứ? Ngài hôm nay như vậy..." Huyền Minh hít sâu một hơi: "Thực sự là quá mức không hiểu chuyện rồi."
Thượng Quan Chỉ Nhan trợn tròn đôi mắt hạnh: "Ngươi!"
"Được rồi." Hiên Viên Cảnh day day mi tâm, chuyện dạo gần đây hết chuyện này đến chuyện khác, hắn thực sự là không có tâm trí đối mặt với sự cãi vã của hai người nữa, sắc mặt hắn có chút khó coi: "Hồi phủ."
Nói xong liền phất tay áo rời đi.
Huyền Minh thấy thế, tay run rẩy chỉ vào Thượng Quan Chỉ Nhan, cuối cùng cái gì cũng không nói cũng đi theo bước chân của Hiên Viên Cảnh rời đi.
Thượng Quan Chỉ Nhan tức phồng má: "Không hiểu chuyện không hiểu chuyện, vì sao lần nào cũng nói ta không hiểu chuyện." Nói xong dậm chân mấy cái cũng đi theo rời đi, kết quả chưa đi được hai bước người liền dừng lại rồi. Mũi nàng ta khịt khịt, sau đó nhìn về phía bức tường của viện bên cạnh, ánh mắt lóe lên, mùi vị này...
Sau đó xoay người nhìn về phía hai cha con Thẩm Duy vẫn chưa rời đi: "Thẩm đại nhân, viện này là ai ở."
Hai cha con liếc nhìn nhau, Thẩm Thanh Sơn khom người tiến lên: "Hồi bẩm Thái tử phi, Trúc Lâm Uyển này là viện của tiểu nữ."
"Tiểu nữ mười bảy."
"Ồ" Thượng Quan Chỉ Nhan gật gật đầu, khóe môi nhếch lên một độ cong tuyệt đẹp, ánh mắt đầy thâm ý nhìn thoáng qua viện, lập tức cũng rời đi.
Thẩm Duy và Thẩm Thanh Sơn liếc nhìn nhau, đều là vẻ mặt nghi hoặc.
Một lát sau: "Cha, về thôi, ngày mai còn phải bận rộn."
Thẩm Duy gật gật đầu, đối diện với khuôn mặt mệt mỏi của trưởng tử: "Hoài Cẩn a, con có trách cha không?" (Thẩm Thanh Sơn, tự Hoài Cẩn)
Thẩm Thanh Sơn lắc lắc đầu: "Quyết định của cha, nhi tử không trách."
Thẩm Duy thở dài một hơi, vô thanh vỗ vỗ bả vai trưởng tử, xoay người rời đi.
Mà chủ tớ Thẩm Kim Nguyên chỉ cách một bức tường vẫn đứng tại chỗ, cho đến khi người bên ngoài đều đi hết, Ẩn Nguyệt mới mở miệng: "Tiểu thư, Thượng Quan tiểu thư hình như phát hiện ra gì đó rồi?"
Thẩm Kim Nguyên nhìn túi hương bên hông: "Ha, ta suýt chút nữa quên mất cái mũi của muội ấy còn thính hơn cả Đại Hắc."
Đại Hắc là một con chó sói Thẩm Kim Nguyên nuôi, thể hình to lớn, rất có linh tính.
"Bất quá thái độ của tên thuộc hạ của Thái tử vừa nãy đối với Thượng Quan tiểu thư..." Ẩn Nguyệt khẽ nhíu mày: "Một chút cũng không giống thái độ của một hạ thuộc đối với chủ tử."
Nhắc tới chuyện này, ánh mắt Thẩm Kim Nguyên hơi lạnh. Đường đường đích nữ của Thượng Quan thế gia, thân phận cao quý mảy may không thua kém một vị công chúa của một quốc gia, vậy mà bị một hạ nhân lên mặt dạy đời, ha ha.
"Đi, đi gặp nha đầu chết tiệt kia."
Hôm nay không qua đó, ngày mai nha đầu kia nhất định sẽ đến cửa. Nàng ta không phải là người hành sự ổn thỏa, Thẩm Kim Nguyên trước mắt còn chưa muốn bại lộ quá nhiều.
"Vâng."
Thái tử phủ.
Hiên Viên Cảnh vừa về phủ liền đi thư phòng, Thượng Quan Chỉ Nhan chu môi, một mình trở về viện của bọn họ. Rõ ràng đã 19 tuổi rồi, còn lớn hơn Thẩm Kim Nguyên 2 tuổi, nhưng tâm tính này, quả thực không đủ trầm ổn.
Vừa về đến viện của mình, Thượng Quan Chỉ Nhan liền phát hiện ra điểm bất thường. Tuy rằng đèn trong phòng sáng, nhưng vậy mà không có một hạ nhân nào. Trước đây nàng ta vừa bước vào viện, người hầu hạ chắc chắn lập tức sẽ đón lên.
Tay nàng ta bất giác vuốt ve nhuyễn tiên bên hông, ánh mắt trở nên sắc bén. Nàng ta đẩy mạnh cửa phòng ra, liền nhìn thấy người đeo nửa chiếc mặt nạ mạ vàng đang ngồi ở vị trí chủ tọa trong sảnh, lập tức trợn to hai mắt. Rất nhanh hốc mắt liền đỏ lên, nàng ta nhào về phía người nọ, quỳ gối trước mặt nàng: "Sư thúc tổ"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



