“Cái miệng nhỏ này của ngươi sao cứ như bôi mật vậy? Ha ha ha, con gái lớn của ta năm nay đã hai mươi chín rồi, sao ta có thể mới ba mươi lăm, ba mươi sáu được chứ?” Trần Xuân Lan ha ha cười lớn.
Nhưng Tống Thanh Hòa lại không cười nổi chút nào, trong lòng giống như bị thứ gì đó hung hăng đâm một nhát.
Nàng cúi đầu nhìn bản thân. Mới hai mươi bốn tuổi, vốn đang là độ tuổi đẹp nhất của nữ tử, nhưng vì quanh năm làm việc ngoài ruộng, quán xuyến việc nhà, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, khuôn mặt bị gió thổi đến thô ráp đen sạm, trên tay toàn là vết nứt và vết chai, nhìn lại như đã ba bốn mươi tuổi.
Lại nghĩ tới nương của mình, Tống bà tử, năm nay bốn mươi chín, nhưng mặt đầy nếp nhăn, tóc đã hoa râm, nhìn đều có thể làm nương của Trần Xuân Lan.
Trong lòng nàng dâng lên một nỗi chua xót khó nói thành lời.
Trần Xuân Lan thấy Tống Thanh Hòa bỗng nhiên trầm mặc không nói, thần sắc ảm đạm, liền thu lại nụ cười, quan tâm hỏi: “Đại muội tử, sao không nói gì nữa? Có phải mệt rồi không? Toàn nghe ta nói, quên mất hỏi ngươi. Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi? Đứa nhỏ này bao nhiêu tuổi rồi? Nam nhân trong nhà đâu? Sao chỉ có hai mẹ con ngươi ra ngoài?”
Tống Thanh Hòa hoàn hồn lại, khẽ nói: “Ta năm nay hai mươi bốn, nữ nhi của ta Hoan Hoan năm nay tám tuổi rồi.”
“Hai mươi bốn?!”
Lần này đến lượt Trần Xuân Lan chấn kinh. Cả người bà ngây ra, không dám tin mà đánh giá Tống Thanh Hòa từ trên xuống dưới, lại nhìn tiểu Trường Hoan vẫn luôn ngoan ngoãn đi bên cạnh.
“Hai mươi bốn… con gái tám tuổi? Vậy chẳng phải ngươi mười sáu tuổi đã sinh con rồi sao? Trời ơi! Lúc đó bản thân ngươi vẫn còn là một đứa trẻ mà, sao đã làm mẹ rồi? Cũng quá khổ…”
Trong giọng Trần Xuân Lan tràn đầy đau lòng. Bà càng nghĩ càng cảm thấy chua xót, ánh mắt quét qua bộ quần áo cũ đầy miếng vá của hai mẹ con, không nhịn được hỏi tiếp: “Vậy chồng ngươi đâu? Sao lại để một mình ngươi dẫn con cái ra ngoài chịu khổ?”
Tống Thanh Hòa là một người cổ đại sinh ra và lớn lên ở đây, cũng chỉ mấy ngày nay mới may mắn tới cổ trấn hiện đại này mấy lần, đương nhiên nghe không hiểu “chồng” là gì, hơi chần chừ rồi mới hỏi lại: “Cái ‘chồng’ mà người nói là gì?”
Trần Xuân Lan cho rằng nàng là người từ vùng núi hẻo lánh chim không thèm đẻ trứng nào đó đi ra, không hiểu từ ngữ bên ngoài, liền kiên nhẫn giải thích:
“Chỗ chúng ta, nữ nhân gọi cha của con mình là chồng, nam nhân gọi nương của con mình là vợ. Hài tử gọi nương là mẹ, gọi cha là ba. Chồng chính là trượng phu của ngươi.”
Tống Thanh Hòa trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Ta và hắn hòa ly rồi…”
“Hòa ly?” Trần Xuân Lan trừng lớn mắt. “Ly hôn sao? Chính là hai người không còn sống chung với nhau nữa, đúng không?”
Tống Thanh Hòa gật đầu, không muốn nhắc lại mấy chuyện phiền lòng của nhà họ Chu, chỉ đơn giản nói: “Ừm, hiện giờ ta dẫn theo ba đứa trẻ, sống cùng bà mẫu ở quê cũ của bà ấy. Tới trấn này cũng là muốn tìm một con đường sống.”
“Ba đứa trẻ!!!”
Trần Xuân Lan càng chấn kinh đến mức nói không ra lời.
Hai mươi bốn tuổi ly hôn, dẫn theo ba đứa trẻ, còn phải nuôi một bà bà không biết vì sao lại sống chung với hai mẹ con nàng.
Đây là khái niệm gì chứ?
Cuộc đời của tiểu cô nương này còn chưa kịp bắt đầu tỏa sáng, đã bị gánh nặng cuộc sống ép đến mức không thở nổi rồi.
“Tạo nghiệt mà… Thật sự là tạo nghiệt mà!”
Trần Xuân Lan không nhịn được ôm lấy vai Tống Thanh Hòa, lại sờ sờ đầu tiểu Trường Hoan: “Hài tử, ngươi cũng quá khó khăn rồi, mới hai mươi bốn tuổi mà đã phải chịu nhiều tội như vậy. Tiểu nữ nhi của ta năm nay hai mươi, còn chỉ biết hỏi ta xin tiền tiêu, vậy mà ngươi đã gánh cả một nhà lên vai rồi.”
Tống Thanh Hòa thật sự không nhịn được rơi nước mắt, nhưng lập tức giơ tay lau đi.
Trần Xuân Lan hít hít mũi, nhẹ nhàng vỗ lưng Tống Thanh Hòa.
“Không sao đâu, hài tử, đã gặp được nhau thì chính là duyên phận. Trên đời này không có cái ngưỡng nào không bước qua được. Trước tiên tới nhà thẩm tử ăn bát mì nóng rồi nói sau. Ta xem có thể giúp ngươi tìm một việc trên trấn để làm trước không.”
Trong lúc nói chuyện, quán mì Xuân Lan đã tới.
Tống Thanh Hòa kéo nữ nhi cẩn thận ngồi xuống trên ghế dài, rất sợ làm bẩn bàn ghế của người ta, lại không nhịn được cẩn thận đánh giá quán mì này.
Trong bếp, Dương Vệ Quốc xuyên qua tấm kính lớn cũng đang quan sát bên ngoài.
Hai người này ăn mặc cũ rách, toàn thân xám xịt bụi bặm, nhất là đứa nhỏ kia, gầy như cây giá đỗ.
Trong lòng ông lẩm bẩm, vợ mình đây là làm sao vậy? Bình thường bà là người chú trọng vệ sinh nhất, hôm nay sao lại dẫn về hai người nhìn giống ăn mày thế này?
Có điều Dương Vệ Quốc xưa nay là một người thật thà nghe lời vợ, vợ bảo ông nấu mì, ông liền im lặng gật đầu, nhóm bếp nấu mì.
Chẳng bao lâu sau, hai bát mì thịt nóng hôi hổi đã được bưng lên.
Trong chiếc bát sứ trắng còn lớn hơn cả đầu, sợi mì dai ngâm trong nước dùng trắng sữa, bên trên nổi một chút dầu đỏ, còn phủ một miếng thịt lớn bằng bàn tay, bên cạnh nằm một quả trứng gà vàng óng.
Một muôi lớn đồ ăn kèm được rưới lên trên, rắc thêm chút hành hoa xanh biếc.
Mùi thơm bá đạo cứ thế chui thẳng vào mũi.
Đừng nói Trường Hoan mới tám tuổi, ngay cả Tống Thanh Hòa cũng không nhịn được cổ họng chuyển động, nuốt một ngụm nước miếng.
Trước đó mấy nữ sinh đại học kia nói hai mươi đồng cũng có thể ăn một bát mì thịt bò rồi. Vậy bây giờ một bát mì thịt lớn thế này e là không chỉ hai mươi đâu nhỉ?
Mì đã được bưng lên bàn, trên người nàng có tám mươi tệ này, không biết có đủ trả tiền hai bát mì không.
Nhưng quay đầu bỏ đi, phụ lòng tốt của người ta, chuyện như vậy Tống Thanh Hòa lại không làm được.
Trần Xuân Lan cười thúc giục: “Mau ăn đi, đừng ngẩn ra nữa. Không đủ thì ăn xong vẫn còn.”
“Cảm ơn thẩm tử, cảm ơn thúc!”
Tống Thanh Hòa nói lời cảm tạ xong, lại nói với Trường Hoan: “Hoan Hoan, cảm ơn gia gia nãi nãi đi.”
Ánh mắt Tống Trường Hoan khó khăn lắm mới rời khỏi bát mì: “Cảm ơn gia gia nãi nãi.”
Trần Xuân Lan đầy mặt hiền từ nhìn Trường Hoan: “Hài tử ngoan, đừng khách khí nữa, mau ăn đi.”
Hai người gắp mì nhét vào miệng.
Quá ngon!
Ngon đến không cách nào hình dung!
Đời này chưa từng ăn bát mì nào ngon như vậy.
Hai mẹ con rốt cuộc không nhịn được nữa, vùi đầu ăn mì.
Dương Vệ Quốc bưng chén trà từ trong bếp đi ra đứng bên cạnh, vốn muốn hỏi tình hình một chút. Nhưng nhìn thấy một màn này, lời đến bên miệng lại nuốt trở về.
Một bát mì thịt hết sức bình thường, thế mà lại được hai mẹ con này ăn ra cảm giác sơn hào hải vị.
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, hai bát lớn cả nước lẫn mì vậy mà đã bị ăn sạch sẽ, ngay cả chút váng dầu nơi đáy bát cũng không còn sót lại.
Tống Thanh Hòa còn đỡ hơn một chút, dù sao cũng là người trưởng thành, bụng lớn.
Bụng nhỏ vốn lép kẹp của Tống Trường Hoan thì mắt thường cũng thấy được phồng lên, cả người cũng trở nên có tinh thần hơn.
Hai vợ chồng Trần Xuân Lan đều sợ cái bụng kia của nàng trực tiếp bị no đến vỡ ra.
Tống Thanh Hòa lau mồ hôi trên trán, đứng dậy lấy tám mươi tệ từ trong túi tiền ra: “Thẩm tử, hai bát mì này bao nhiêu tiền?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


