“Ta sẵn lòng đổi cả đám chén quý giá này, ừ, để lấy một chút đồ uống trong mấy cốc gỗ của Beorn.”
Ngay khi đó, đám Dwarf vẫn ngồi trong bóng tối mờ mịt, sự im lặng bao trùm lên bọn họ. Họ ăn cũng ít và cũng bớt chuyện trò. Mấy người này đã không còn tính được thời gian, ngồi không dám cục cựa, bởi ngay một tiếng thì thầm cũng âm vang rất lớn trong đường hầm. Dù đôi lúc ngủ thiếp đi nhưng rồi họ cũng lại choàng tỉnh trong bóng tối tịch mịch bao la bất tận. Sau bao ngày chờ đợi, ấy là họ nghĩ vậy, người đã thấy gần ngạt thở và mê muội vì thiếu không khí trong lành, họ thấy không thể chịu thêm được nữa. Chắc họ còn mừng vui nếu nghe được những tiếng động phía bên dưới hang báo hiệu sự trở về của con Rồng. Trong sự câm lặng này đoàn người bỗng thấy sợ những trò xảo quyệt ma quái của Smaug, nhưng đâu thể ngồi đây mãi được, Thorin lên tiếng.
“Thorin,” gã hét lớn. “Sao đây nào? Chúng ta mặc giáp trụ, nhưng có giáp trụ nào đủ kháng cự lại Smaug Hủy Diệt? Kho báu này vẫn chưa được đổi chủ đâu. Chúng ta đâu có tìm vàng mà là tìm đường thoát hiểm; và cũng đã thách đố số mệnh khá lâu rồi.”
“Thử mở cánh cửa ra nào!” lão nói. “Ta phải thấy lại làn gió mát, không thì chết mất. Ta nghĩ thà bị con Smaug nghiền nát ngoài trời kia còn hơn là chết ngạt tại chốn này.”
“Anh nói đúng lắm!” Thorin đáp, lão đã tỉnh trí. “Chúng ta đi thôi! Tôi sẽ dẫn đường. Cho dù có cả ngàn năm nữa trôi đi. Ta vẫn không quên những đường ngang ngõ dọc trong cung điện.” Rồi lão gọi mấy người khác và họ tụ tập lại, giơ đuốc lên cao, họ bước qua những cánh cửa lớn đang mở hoác, không quên ném khá nhiều những ánh nhìn tiếc nuối lại phía sau.
Vài gã trong đám lùn đứng dậy, mò mẫm lần tới chỗ có cánh cửa trước đây. Nhưng đám này phát hiện ra là phía trên đường hầm đã sụp xuống và bị những tảng đá lớn chắn đường. Cả chìa khóa lẫn phép thuật mà cánh cửa từng thuần phục cũng chẳng giúp mở nó ra được thêm lần nữa.
Những bộ áo giáp lấp loáng cũng đã được che đi bằng những bộ quần áo nát bươm và những mũ trụ cũng được giấu dưới những mũ trùm bẩn thỉu, rồi từng người một, họ theo bước Thorin tạo thành một chuỗi những đốm sáng nhỏ trong đêm. Đôi lúc họ dừng bước, lắng nghe hồi hộp xem có tiếng động nào của con Rồng đang trở về chăng. Dù khung cảnh giờ đây thật hoang tàn, đổ nát, tất cả đều nhơ nhớp, hôi thối bởi những chuyến đi về của con quái vật, nhưng Thorin vẫn biết từng hành lang, từng góc ngoặt. Họ đi theo một cầu thang khá dài, rẽ xuống theo một hành lang rộng và âm vang tiếng chân, lại rẽ tiếp, và lại leo theo nhiều thang gác, rồi lại nhiều thang khác nữa.
“Chúng ta sa bẫy rồi!” Mấy gã rên rỉ. “Vậy là hết! chúng ta sẽ chết tại đây!”
Không hiểu vì sao cứ mỗi khi đám lùn Dwarf trở nên tuyệt vọng, thì Bilbo lại thấy trái tim mình trở nên thanh thản, như thể có vật nặng nào được cất bỏ đi.
Những cầu thang này đều nhẵn nhụi, được khoét thẳng vào núi đá, phẳng phiu và rộng rãi; và những người Dwarf cứ leo lên, leo lên cao mãi, chẳng thấy bóng dáng một ai, chỉ có những chiếc bóng chập chờn của chính họ vụt lùi ra khi những bó đuốc run rẩy trong gió tiến lại gần. Mấy bậc thang này dẫu sao cũng chẳng được xây cho vừa chân dân Hobbit, nên Bilbo đã thấy như không bước nổi, khi trần nhà chợt nhô cao và xa khỏi tầm những ánh đuốc. Có ánh sáng hiu hắt chợt xuyên qua một lối mờ phía xa, và không khí đã thấy thoáng đãng hơn. Trước mắt họ ánh sáng đang rọi qua những cánh cổng lớn đã bị cháy phân nửa và đang nghiêng ngả trên mấy thanh bản lề.
“Gian đại sảnh của Thrór đây,” Thorin nói, “căn phòng của hội hè và yến tiệc. Cửa Trước không còn xa đây lắm.”
“Nào, thôi nào!” gã nói động viên. “Bố tôi vẫn thường nói ‘còn sống, còn hy vọng!’ và cả ‘quá tam ba bận’ nữa. Tôi sẽ xuống dưới hang bây giờ đây. Tôi xuống đó đã hai lần rồi, lúc biết rằng con Rồng đang nằm chờ đợi, và giờ thì tôi sẽ mạo hiểm lần thứ ba, khi không chắc có nó ở đó hay không. Dẫu sao đường thoát duy nhất là dưới đó. Và lần này các bạn nên đi cùng tôi.”
“Giờ phải cẩn trọng hơn,” gã Hobbit thì thầm, “thật nhẹ nhàng thôi! Con Smaug có thể vắng mặt, nhưng cũng có khi còn dưới đó. Chớ có mạo hiểm vô ích!”
Một dòng nước sôi sục đang tuôn ra từ một cửa hang đen thẫm trên tường đá, cuộn chảy trong một con kênh hẹp khoét thẳng và sâu bởi xảo thuật của những người xưa. Bên cạnh con kênh là một con đường lát đá lớn, đủ rộng cho nhiều người cùng sánh bước. Cả đoàn chạy mau trên đường, quành qua một góc rộng và dừng lại! Trước mặt họ là ánh sáng ban ngày chói chang. Phía trước là một mái vòm cao đang nhô lên với những nét chạm trổ còn trông rõ, dù nay đã đen đủi, sứt mẻ và đổ vỡ. Mặt trời trong làn sương đang tỏa ánh sáng mờ qua những vòng cung Núi Lớn, và những ánh vàng rơi trên những tấm đá lát trên thềm.
Họ cứ đi dần xuống, xuống sâu hơn. Đám Dwarf không biết cách đi như dân Hobbit, dĩ nhiên rồi, và cả mớ những tiếng phì phò, lẹt xẹt âm vang kỳ lạ đầy đe dọa. Lúc này lúc khác, Bilbo lại chết lặng tại chỗ và lắng tai nghe, chắc không có âm thanh nào lọt xuống dưới, gã đoán vậy. Rồi Bilbo xỏ chiếc nhẫn vào và vượt lên phía trước. Thực ra cũng không cần thiết, bóng tối đang đen đậm và cả toán bọn họ đều vô hình, có nhẫn hay không cũng vậy thôi. Trời tối tới mức anh chàng Hobbit không hay mình đã tới cửa hầm, gã bước tới trước và ngã lộn nhào xuống gian đại sảnh.
Cả một cơn mưa những con dơi, bị đánh thức bởi ánh đuốc bay úa ra, trong khi những lữ khách giật mình nhảy nhổm, trượt trên sàn đá phẳng và trơn sau những chuyến vào ra của con Rồng. Giờ dòng nước đang chảy ầm ào và ngầu bọt xuống thung lũng bên dưới. Lữ khách chúc cây đuốc xuống và đứng nhìn ngắm với những cặp mắt sững sờ. Họ đã tới được Cửa Trước, và đang nhìn xuống xứ Dale.
Gã ta nín thở nằm sấp mặt, không dám động đậy, cả thở cũng phải dè chừng. Nhưng không có một chuyển động nào. Chẳng có một quầng sáng nào hết, gã nghĩ khi từ từ nhấc đầu lên, mà chỉ có một đốm sáng nhỏ mờ nhạt phía bên trên, tít xa trong góc tối. Nhưng đó không phải là một tàn lửa của con Rồng, dù mùi hôi của nó đậm đặc trong phòng, và trên lưỡi gã còn đầy vị khói. Ngài Baggins không thể chịu đựng thêm được nữa.
“Ê, lại tìm xem, Smaug, đồ giun đất!” Gã ta the thé kêu to. “Thôi cái trò cút bắt ấy đi! Đốt đèn lên, và thử bắt tao xem!”
“Ối dà,” Bilbo nói. “Tôi chẳng khi nào nghĩ là mình có dịp nhìn qua cánh cửa này. Và tôi cũng chẳng tính là mình còn được gặp lại mặt trời, được thấy gió thổi trên khuôn mặt. Chà chà, gió lạnh quá.”
Những tiếng vọng yếu ớt lan theo những căn phòng không trông rõ, nhưng không có một lời đáp nào hết. Bilbo nhỏm dậy và băn khoăn không biết nên rẽ theo hướng nào đây.
Đúng vậy. Một làn gió đông lạnh lẽo đang tràn tới như báo trước về sự hiện hữu của mùa đông đang đến. Nó cuộn trên những vòng cung núi và tràn xuống dưới thung lũng, hú vang trong những tảng đá. Sau một thời gian bị giam hãm trong lòng đất ngột ngạt của những hang động sặc mùi Rồng, giờ họ run rẩy dưới mặt trời. Thình lình Bilbo chợt nhận ra là gã chẳng những mệt mà còn đang đói phát run. “Chắc cũng qua nửa buổi rồi,” gã nói, “và tôi cho là cũng tới lúc dùng bữa sáng rồi đây, nếu còn chút gì ăn được. Nhưng cái cửa trước nhà con Smaug chẳng phải là nơi an toàn ngồi ăn sáng. Ta đi tìm chỗ nào kín đáo hơn để nghỉ cho đỡ mệt.”
“Phải lắm!” Balin đáp. “Tôi nghĩ là mình biết một chỗ này: ta cần tìm tới chỗ vọng lâu cũ trên góc Tây Nam Núi Lớn.”
“Quả là thú vị, nếu biết con Smaug đang giở trò gì?” gã ta nói. “Ngày hôm nay, hay là đêm rồi nhỉ, hắn vắng nhà. Nếu Óin và Glóin không đánh mất đồ đánh lửa thì ta cứ thắp sáng lên mà xem, trước khi thời vận đổi thay.”
“Lửa!” Gã ta kêu to. “Có ai thắp sáng lên dùm không?”
“Có xa lắm không?” anh chàng Hobbit hỏi.
“Đi khoảng năm giờ, cỡ chừng đó. Đường khúc khuỷu đấy. Con đường bên trái Cửa Trước trông như đã hỏng nát cả. Nhưng nhìn xuống dưới kìa! Con sông đã quay ngoặt về Nam trong đồng bằng xứ Dale, ngay chỗ trước mặt thành phố đổ nát kia. Thời xưa đã từng có cây cầu chỗ đó, dẫn ngay tới những bậc thang bên bờ phải, và trên bờ có con đường dẫn tới Mỏm Quạ. Ngay chỗ ấy có, hay đã có, một lối mòn dẫn tới vọng lâu. Trèo lên cũng khá nhọc, dù cho mấy bậc thang cũ chắc vẫn còn dùng được.”
Đám lùn Dwarf, có lẽ kinh hoàng khi thấy Bilbo rơi đánh tùm xuống gian đại sảnh, vẫn đang túm tụm tại nơi gã đã bỏ rơi họ, chỗ cuối đường hầm.
“Trời ạ!” gã Hobbit lầu bầu. “Lại leo trèo nữa mà chẳng có chút gì bỏ bụng! Tôi cứ tự hỏi xem chúng ta đã mất bao nhiêu bữa sáng, rồi bao nhiêu bữa tối trong mấy cái lỗ khốn nạn phí thời gian này.”
“Suỵt… Suỵt…” đám này rít lên khi nghe tiếng gã ta. Điều đó giúp cho anh chàng Hobbit nhận ra nơi họ đang ẩn náu, nhưng cũng mất thêm một lúc gã mới moi thêm được chút gì ở đám người này. Mãi cho tới khi Bilbo bắt đầu nhảy chồm chồm trên sàn, miệng gào khản tiếng “lửa, lửa,” Thorin mới chịu nhường lối và sai Óin cùng Glóin quay lại chỗ để đồ ở đầu trên của đường hầm. Sau một lát, ánh sáng chập chờn soi bóng hai người đang quay trở lại, tay cầm một ngọn đuốc thông nhỏ, Glóin còn cắp dưới nách thêm gần chục cây nữa. Bilbo nhanh nhẹn chạy đến gần lỗ thủng và giật lấy ngọn đuốc, nhưng gã không thuyết phục được bọn lùn thắp nốt số đuốc còn lại và cùng đi xuống với mình.
Nếu nói cho đúng thì mới có hai đêm và một ngày trôi qua, từ khi con Rồng làm sập cánh cửa ma thuật (mà cũng chẳng đến nỗi không có gì lót dạ), nhưng Bilbo chẳng còn tính được thời gian, và một đêm hay một tuần lễ đã trôi qua thì gã cũng chịu, không hay biết.
Như Thorin đã giải thích cặn kẽ, ngài Baggins là chuyên viên bẻ khóa chính thức và là người điều tra của bọn họ. Nếu ông ta thấy cần mạo hiểm thắp đuốc, thì đó là việc riêng của quý ông. Họ sẽ ngồi ở đường hầm và chờ báo cáo. Vậy nên đám lùn ngồi xuống ngay gần cửa và quan sát.
Bọn họ thấy chiếc bóng bé nhỏ của gã Hobbit đang đi ngang sàn, tay giơ ngọn đuốc lên cao. Đôi lúc, khi gã lại gần, họ còn thấy cả ánh lấp loáng và tiếng leng keng khi gã Hobbit vấp vào một đồ vật bằng vàng. Ánh sáng mờ dần khi gã ta tiến vào gian sảnh chính, rồi lại thấy nó thấp thoáng phía trên cao. Bilbo đang leo lên trên trái núi châu báu. Gã mau chóng leo lên được trên chóp, và lại đi tiếp. Rồi bọn họ thấy gã dừng bước và cúi xuống trong giây lát, nhưng không rõ lý do vì sao. Đó chính là vì viên Arkenstone – Trái Tim của Núi! Bilbo đoán nhận ra nó theo miêu tả của Thorin; nhưng quả thật chẳng có viên bảo ngọc thứ hai nào như vậy, trong cả cái kho báu khổng lồ này, hay bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Khi gã ta leo lên, chính cái ánh sáng trắng này đã rọi sáng và hút chân gã về hướng đó. Dần dà, đốm sáng đã biến thành một trái cầu trắng sáng. Khi gã tới bên, nó đang tỏa ra muôn màu lung linh, lấp lánh trên muôn mặt trong ánh đuốc chập chờn. Cúi nhìn xuống nó, gã ta thấy nghẹt thở. Viên ngọc vĩ đại đang tỏa sáng dưới chân gã bằng một ánh sáng nội tại, nó đã được những người Dwarf chau chuốt tạo nên, những người đã đào được nó từ tâm huyệt của Núi Lớn, viên ngọc đang hấp thu mọi nguồn ánh sáng vào mình và tỏa thành hàng chục ngàn những tia cầu vồng lấp lánh trong một quầng hào quang trắng.
“Đi, đi nào!” Thorin vừa cười vừa nói – lão lại thấy phấn chấn, tay mân mê mấy viên đá quý trong túi áo. “Đừng có gọi cung điện của ta là ‘mấy cái lỗ khốn nạn’! Anh cần chờ cho nó được sửa sang và trang hoàng lại đã!”
“Điều đó thì còn phải chờ tới sau cái chết của con Smaug!” Bilbo nói ủ rũ. “Chẳng biết nó đang ở đâu nhỉ? Tôi sẵn sàng chịu hy sinh một bữa sáng để biết tin. Mong là đó đừng có bay lượn trên Núi và dòm dõ chúng ta.”
Cánh tay của Bilbo như tuân theo một sức mạnh vô hình, vươn tới Arkenstone và nắm lấy. Những ngón tay ngắn của gã ta không thể khép chặt xung quanh viên ngọc lớn và nặng này, nhưng rồi gã cũng nhấc nó lên, nhắm nghiền mắt và bỏ nó vào trong túi áo sâu kín nhất.
“Đấy, giờ thì ta đã là tên trộm thực sự rồi!” gã ta nghĩ. “Nhưng ta nghĩ lúc nào đó ta sẽ phải kể lại với đám lùn. Chính họ nói là ta có thể tự chọn phần chia; còn ta muốn chọn Arkenstone, cho họ tất cả phần còn lại.” Nhưng trong gã vẫn thấy áy náy không yên bởi việc tự chọn phần chia không có nghĩa bao gồm cả viên bảo ngọc vô giá này, và những rắc rối sẽ còn tới từ viên ngọc ấy. Giờ thì gã đi tiếp. Gã leo xuống phía bên kia của quả núi châu báu, và ánh lửa lấp loáng khuất hẳn tầm nhìn của đám lùn Dwarf. Nhưng rồi bọn họ lại thấy ánh đuốc ở xa xa. Bilbo đang đi cắt ngang qua gian đại sảnh.
Ý tưởng này đã kinh động đám Dwarf, và họ mau chóng nhận ra là Bilbo và Balin nói đúng.
“Chúng ta cần rời ngay khỏi đây,” Dori nói. “Tôi như thấy mắt con Rồng đang nhìn chòng chọc sau lưng.”
Gã đi tiếp, cho đến lúc tới được bên những cánh cửa lớn phía đằng kia, một làn gió mát làm gã tỉnh lại, nhưng suýt làm tắt ngọn đuốc. Gã len lén hé mắt qua khe cửa và nhìn thấy bóng dáng của những hành lang thoáng rộng và lờ mờ thấy những bậc thang rộng dẫn vào bóng tối phía trên. Chẳng thấy tăm hơi con Smaug đâu hết. Khi gã quay người lại và muốn trở về, bỗng có một bóng đen vụt qua, quệt cả vào mặt gã. Bilbo kêu thất thanh, lùi lại và vấp ngã. Bó đuốc rơi chúc xuống và tắt ngấm.
“Cái chỗ này quả có hiu quạnh lạnh lùng,” Bombur nói. “Nước uống thì sẵn, nhưng đâu có thứ gì ăn được? con Rồng chắc lúc nào cũng đói.”
“Chắc chỉ là một con dơi thôi, hy vọng là vậy,” gã hoang mang nói. “Làm gì bây giờ nhỉ? Chẳng rõ đâu là Đông Tây Nam Bắc nữa!”
“Này Thorin! Balin! Óin! Glóin! Fili! Kili!” gã hét tướng lên, nhưng trong khoảng không bất tận tối đen, giọng của gã vang lên thật yếu ớt và khó mà nghe thấy được. “Đuốc bị tắt rồi! Ai đó hãy lại đây giúp tôi!” Lòng dũng cảm của gã chợt biến đi đâu mất.
“Nhanh lên! Nhanh nào,” những lão khác kêu to. “Hãy tới chỗ lối mòn của Balin.”
Phía dưới bức tường đá bên bờ phải chẳng có dấu vết đường đi nào còn sót lại, nên họ đành lê bước trên những tảng đá bên bờ trái con sông, và sự hoang hóa trống vắng xung quanh đã làm Thorin thêm thức tỉnh. Họ thấy chiếc cầu Balin mới nhắc đã sụp đổ từ lâu, những trụ đá của nó giờ chỉ còn là những tảng đá nhô lên trong dòng sông ồn ã, nhưng họ vẫn vượt được qua con sông không mấy khó nhọc, tìm thấy những bậc thang cổ và leo lên bờ cao phía bên kia. Đi được một quãng ngắn, lữ khách đã tìm ra con đường mòn, và ít lâu sau, đã tới được một thung lũng nhỏ sâu thẳm có đá núi bao bọc: họ dừng chân nghỉ nơi đây một lát, ăn tạm một bữa sáng với chủ yếu là bánh khô và nước lã (nếu bạn muốn biết bánh khô là thứ gì. Tôi chỉ có thể nói là tôi không nắm rõ công thức làm bánh; nhưng đây là món bánh mì khô, bảo quản được vô hạn định, chủ yếu dùng để cứu đói, và không dùng để thưởng thức, thực tình thì rất dở, nếu không tính tới việc luyện quai hàm. Bánh này được người Trên Hồ làm cho những chuyến đi xa).
Đám lùn cũng văng vẳng nghe tiếng kêu của gã, nhưng từ duy nhất họ phân biệt được là “giúp tôi”.
Sau đó cả đoàn lại đi tiếp, con đường giờ chạy xuống phía Tây, ra xa con sông, và cái thân thể lực lưỡng của Núi Lớn trong ngày càng sáp lại gần hơn. Rồi họ cũng tới được đường dẫn lên Mỏm Quạ. Đường này dốc ngoặt và cả đoàn khó nhọc nối nhau lê bước. Lúc chiều muộn, họ mới lên được tới đỉnh núi, và thấy rằng mặt trời mùa đông đang hạ dần xuống phía trời Tây.
“Có chuyện quái quỷ gì dưới ấy nhỉ?” Thorin băn khoăn hỏi. “Chắc không phải con Rồng rồi, bằng không anh ta làm sao lại hét lớn như thế được?”
Bọn họ chờ thêm một lúc, nhưng chẳng nghe tiếng con Rồng, chỉ nghe âm thanh kêu cứu của Bilbo vẳng từ xa lại.
Họ tìm được khoảng bằng phẳng tại đây, khắp ba bên đều không có tường bao, mặt phía Bắc dựa lưng vào một vách đá phẳng, trên có khoét một lỗ trông như cánh cửa. Từ cánh cửa này, có thể trông ra cả một vùng rộng lớn ở ba mặt Nam, Đông và Tây.
“Chỗ này,” Balin nói, “thời xưa bọn ta luôn có lính canh. Còn cánh cửa kia dẫn ra phía sau, ăn vào một gian phòng được đẽo sâu vào đá núi, dùng làm trạm gác. Có một số vọng lâu như vậy trong toàn Núi Lớn. Nhưng trong thời thịnh vượng, quả cũng chẳng có mấy nhu cầu canh phòng, và đám lính canh đã quá nơi lỏng – bằng không chắc chắn đã có lời cảnh báo về sự xuất hiện của con Rồng từ sớm, và mọi chuyện đã có thể khác đi. Giờ chúng ta có thể nằm đây trú thân một thời gian, và có thể dõi theo nhiều chuyện mà không sợ bị ai phát hiện.”
“Nào, ai đó hãy đốt thêm đuốc đi!” Thorin ra lệnh. “Trông có vẻ như phải giải cứu Người Bẻ Khóa của chúng ta đây.”
“Đã tới lượt chúng ta giúp gã,” Balin phụ họa. “Và tôi xin xung phong. Ít ra thì lúc này cũng có vẻ an toàn.”
“Cũng vô nghĩa thôi, nếu bọn ta đã bị phát hiện khi lên núi,” Dori nói, lão luôn vừa đi vừa ngoảnh cổ nhìn lên đỉnh núi, như thể trông chờ Smaug đang đậu trên đó như một con ác điểu đậu trên cành.
Glóin đốt thêm vài bó đuốc và cả đám lùn cùng bò ra, vội vã men theo bức tường. Không bao lâu sau, họ đụng phải Bilbo đang đi ngược lại. Vừa nhìn thấy ánh đuốc lập lòe, gã liền trấn tĩnh lại ngay.
“Chúng ta sẽ ở lại chỗ này thôi!” Thorin nói. “Không bước nổi nữa rồi.”
“Rõ chưa!” Bilbo nói lớn, quăng mình xuống đất.
“Có con dơi và tôi làm tắt đuốc. Chỉ có thế thôi!” gã ta giải thích. Bọn lùn thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại càu nhàu ngay đó, bởi khi không đã bị một phen hoảng hồn vô cớ. Nhưng họ nói gì đây, nếu gã chỉ cho họ xem viên Arkenstone ngay phút giây phút ấy, quả thực là tôi không rõ. Riêng những ánh lấp lánh của châu báu, mà họ đã nhận ra khi đi ngang phòng, cũng đã đủ thổi bùng lên dòng máu đam mê của người Dwarf. Và khi trái tim một người Dwarf, dù là người đáng kính nhất, được đánh thức bằng vàng và châu báu thì lão ta bỗng trở nên kiên quyết, và có khi biến thành hung tợn.
Đám lùn Dwarf giờ chẳng cần ai thúc đẩy. Bọn họ hối hả lục soát gian phòng khi còn có thời gian, và họ ước ao đó là sự thực, ít nhất là trước mắt, khi con Smaug vắng nhà. Mỗi lão cầm trong tay một ngọn đuốc, rồi từng lão ngắm hết bên này tới bên kia, quên phắt cả sợ hãi và thận trọng. Bọn họ nói lớn, gọi nhau í ới, chỉ cho nhau xem các món đồ tháo trên tường xuống hay lựa trong đống châu báu ra, mắt săm soi, tay rờ mó. Fili và Kili đang rất vui nhộn, mấy gã tìm thấy vô số đàn hạc tuyền bằng vàng với những sợi dây bằng bạc, rồi họ chạm thử lên dây đàn. Cũng bởi những cây đàn này có ma thuật nên dây vẫn căng nguyên (và cũng chẳng khi nào bị con Rồng sờ tới, nó vốn chẳng ưa âm nhạc lắm), và một giai điệu êm dịu ngập tràn căn phòng đen tối. Nhưng những lão Dwarf khác lại thực tế hơn; đám này lo lượm đá quý và đút đầy các túi áo, và họ để những thứ không thể mang theo tuột dần khỏi ngón tay, mắt nhìn luyến tiếc. Thorin cũng chẳng kém cạnh gì, lão vẫn luôn sục từ chỗ này sang chỗ khác để tìm một thứ vốn chẳng thể kiếm ra. Lão đang tìm viên Arkenstone, nhưng không hé môi cho ai hay biết.
Trong gian phòng đá này có đủ chỗ cho cả trăm người, và tại đây cũng có một gian phòng nhỏ, nằm xa hơn cái lạnh bên ngoài. Phòng trông hoang vắng; có vẻ ngay cả đám thú hoang cũng chẳng dám sống quanh đây, từ khi con Smaug thống trị xứ sở này. Cả đoàn dỡ bỏ hành lý; vài người nằm vật xuống và ngủ thiếp đi, trong khi mấy người khác ngồi bên cửa và bàn tính kế hoạch tương lai.
Trong mọi cuộc chuyện trò, họ luôn quay lại với một câu hỏi: Smaug hiện ở đâu? Họ nhìn ngắm phía Tây và không thấy gì lạ, phía Nam cũng không có giấu vết của con Rồng, nhưng đang có rất nhiều chim chóc tụ bầy nơi đó. Họ cứ ngắm nghía và băn khoăn, nhưng không tìm ra nguyên cớ, cho tới khi những vì sao đầu tiên đã hiện ra.
HẾT TẬP BỐN
Liệu Bilbo sẽ làm gì với viên ngọc báu?
Con Rồng quỷ quyệt hiện đang ở đâu?
Khi người lùn Dwarf đã nổi máu tham, ai sẽ là người ngăn bước họ?
Mời các bạn xem tiếp Tập 5: Kẻ trộm trong đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
