Trong một lúc lâu, đám lùn râu rậm đứng trong bóng tối trước cánh cửa và tranh cãi, mãi cho tới lúc Thorin lên tiếng:
“Giờ đã tới thời khắc của ông Baggins đáng nể, người đã cho thấy mình là một bạn đồng hành tuyệt diệu trong suốt cuộc hành trình, và là người Hobbit đầy lòng dũng cảm, trí thông minh, vượt xa tầm vóc bé nhỏ của mình, và nếu tôi được phép, cũng là người có một vận may vượt trên mọi chừng mực. Giờ đã tới thời khắc để ông thực hiện điệp vụ của mình cũng là nguyên nhân chính để ông được tham dự vào hội của chúng ta; đây là lúc ông cần hành động để đoạt lấy phần thưởng của mình.”
Bạn đã quá quen với phong cách của Thorin trong những dịp trọng thể, vậy nên tôi không rườm lời thêm nữa. Đây là một dịp trọng đại, nhưng Bilbo lại thấy nóng nảy. Giờ thì gã ta cũng đã quen với giọng điệu của Thorin, và biết lão Dwarf đang hướng tới việc gì.
“Nếu ngài muốn nói việc của tôi là chui vào lối đường hầm bí ẩn này trước, ôi, Thorin Khiên Sồi con trai của Thráin, mong cho râu của ngài mọc dài thêm,” gã Hobbit nói kháy, “cứ nói thẳng ra đi và thế là xong! Tôi có thể từ chối. Tôi đã từng kéo các ngài ra khỏi hai vụ lộn xộn vốn chẳng nằm trong hợp đồng nào, nên phần tôi, tôi cho mình là mình đã xứng đáng có một phần tiền thưởng. ‘Quá tam ba bận’ như cha tôi thường căn dặn. Nhưng mà tôi sẽ chẳng chối từ đâu. Có lẽ tôi đã biết tin vào vận may của mình hơn thuở trước,” gã chợt nhớ lại mùa xuân mới rồi, trước khi gã rời khỏi ngôi nhà thân yêu, giờ thấy như đã xa hàng thế kỷ, “và tôi sẽ đi ngó trộm một chút xem sao. Ai đi cùng tôi nào?”
Gã vốn không mong đợi là sẽ có cả một dàn đồng ca của những người tình nguyện, nên cũng chẳng thất vọng gì cho lắm. Fili và Kili trông khá ngượng ngịu, đứng co một chân lên, những người khác cũng chẳng hề tỏ vẻ sẵn sàng – trừ lão Balin tính tình cẩn trọng, lão vốn rất thương gã Hobbit. Lão ta nói mình sẵn lòng bước vào đường hầm và đi thêm vài bước, để còn có người kêu cứu khi cần.
Để thanh minh cho đám lùn Dwarf có lẽ chỉ có điều này: họ quá sẵn lòng chi hậu cho những công việc của anh chàng Hobbit; họ mang gã tới đây để thực hiện công việc hiểm nguy này, và cũng chẳng bận tâm nhiều lắm nếu gã phải đối mặt mặt với những nguy hiểm nhưng chắc chắn họ sẽ ráng hết sức để cứu gã, nếu gã lâm nạn, như họ đã từng làm trong vụ mấy con quỷ khổng lồ, dù khi đó họ quả chưa có gì để mang ơn gã. Sự thật là: những người lùn râu rậm Dwarf không phải là những anh hùng, mà là những người tính toán, luôn coi trọng giá trị của đồng tiền; cũng có vài người Dwarf quỷ quyệt, dối trá và nham hiểm; số khác thì không như vậy và khá biết cách cư xử, như Thorin và Đồng Sự chẳng hạn. Bạn chớ nên trông đợi quá nhiều ở những người này.
Những vì sao đã mọc cao trên bầu trời nhợt nhạt sau lưng, khi anh chàng Hobbit nép sát qua cánh cửa ma thuật và chui vào lòng Núi Lớn. Dễ dàng hơn gã tưởng nhiều! Đây không phải là đường hầm của bọn quỷ núi Goblin, của đám Elf Rừng. Lối đi này do những người Dwarf xây nên, khi họ đang ở trên đỉnh của giàu sang và quyền thế; thẳng như thước thợ, mặt đường và tường đều phẳng phiu, dốc đều xuống dưới sâu trong bóng tối.
Sau một lát Balin nói với Bilbo: “May mắn nhé!” và dừng chân ở chỗ lão vẫn còn thấy được lờ mờ cánh cửa ra vào. Có một kỹ xảo nào đó làm cho đường hầm vẫn vọng lại những tiếng lào thào của mấy lão Dwarf đứng bên ngoài đang nói thì thầm. Gã Hobbit đeo chiếc nhẫn lên, được cảnh báo bởi những tiếng vọng, gã không gây ra một tiếng động nhỏ, và rồi gã bò thầm lặng xuống dưới, xuống dưới, thẳng vào bóng tối. Gã run rẩy vì lo sợ, nhưng khuôn mặt nhỏ của gã trông cứng cỏi và nghiêm nghị. Gã ta nay quả đã khác xa anh chàng Hobbit đã đâm bổ ra khỏi nhà mà không có khăn mùi xoa ở Bag End dạo nọ. Gã đã không dùng khăn mùi xoa cả mấy kiếp rồi, Bilbo nới lỏng thanh trủy thủ trong bao da, siết chặt thêm dây lưng và tiến bước.
“Cuối cùng thì mi đã tới nơi rồi, Bilbo Baggins,” gã tự nhủ. “Mi đã nhúng chân vào vụ này trong bữa tiệc đêm đó, và giờ là lúc mi phải kéo mình ra và trả giá cho sự ngu ngốc của mình! Ái chà, mình đã và vẫn là một thằng ngu!” phần ít máu Took nhất trong người gã lên tiếng. “Mình dùng cái kho báu con Rồng đang canh giữ này làm cái quỷ gì nhỉ, cứ cho nó nằm đây mãi mãi đi, miễn sao ta được tỉnh giấc và thấy cái đường hầm ma quái này biến thành gian phòng khách ở nhà!”
Gã chẳng có tỉnh giấc, dĩ nhiên rồi, mà lại đi tiếp mãi, cho tới khi ánh sáng nơi cửa vào đã chìm mất hẳn. Gã còn lại một mình trơ trọi. Rồi gã chợt nhận ra làn hơi ấm. “Có phải là thứ ráng đỏ ta thấy đang lan từ trên xuống không nhỉ?” gã ta nghĩ bụng. Quả đúng vậy. Khi gã tiến lên, cái ráng đỏ cứ sáng dần lên, chẳng còn hồ nghi gì nữa. Đó là một tia sáng đỏ, ngày trông càng chói lọi hơn. Và giờ trong đường hầm cũng rất oi bức. Từng làn hơi nước bốc lên ngang qua gã và gã đổ mồ hôi dầm dề. Có cả tiếng động, phải, cũng lọt vào đôi tai của gã, một thứ tiếng như tiếng nước sôi lục bục trên lò, trộn lẫn với những tiếng rít của đám mèo đang gây lộn. Âm thanh ấy ngày càng lớn tiếng và đó là tiếng ngáy của một con vật khổng lồ đang nằm ngủ trong quầng sáng đỏ ngay trước mặt gã ta.
Bilbo dừng bước ngay chốn này. Việc đi tiếp từ chỗ đó quả là hành động can đảm nhất gã từng làm. Những sự kiện lớn lao về sau này cũng chẳng là gì so với nó. Gã đã phải chiến thắng trận chiến với sự đơn độc trong đường hầm, trước khi gã kịp thấy mối hiểm họa to lớn đang nằm chờ gã. Dẫu sao gã cũng đã cất bước tiến lên sau vài giây dừng bước; và bạn có thể hình dung ra anh chàng nhỏ bé đang tiến tới chỗ cửa đường hầm, cũng cùng kích cỡ với lối vào. Chiếc đầu nhỏ xíu của người Hobbit thò ra từ đó. Trước mặt gã là kho báu sâu thẳm nhất (hay còn gọi là sảnh hầm) của những người Dwarf cổ, nằm ngay nơi cội rễ của Núi Lớn Cô Độc. Chỗ này ánh sáng chỉ lờ mờ, nên kho tàng khổng lồ ấy cũng khó trông thấy hết, nhưng một ráng đỏ to lớn đang tỏa sáng từ gần chỗ sàn đá. Đó là ráng đỏ của Smaug.
Nó đang nằm đó, một con Rồng màu đỏ vàng vĩ đại, và ngủ say; những tiếng rít thoát ra từ hàm và lỗ mũi của nó, có cả những cuộn khói tuôn ra, nhưng riêng lửa thì không trông rõ khi con Rồng đang ngủ. Phía bên dưới mình, dưới những cẳng chân và cái đuôi to lớn đã cuộn lại, và khắp quanh mình con Rồng, trải trên khắp mặt sàn ra ngoài tầm mắt là vô vàn châu báu, nào vàng đã khắc chạm và vàng thỏi, nào đá quý và đồ kim hoàn, rồi bạc chạm, đang vương vãi trong ánh sáng hồng nhạt.
Smaug nằm đó, đôi cánh khép lại như một con dơi ngoại cỡ, hơi nghiêng về một bên, nên gã Hobbit có thể thấy phần dưới thân hình và cái bụng dài trắng nhợt của nó đang bám đầy đá quý và từng mảng vàng do nằm lâu trên cái giường cao giá ấy. Phía sau nó, gần mấy bức tường, vẫn có thể thấy lờ mờ nào áo giáp, mũ trụ và rìu chiến, gươm và giáo treo đầy; cũng còn có cả hàng dãy hũ và bình đựng thứ gì không rõ. Nói Bilbo tắc tiếng cũng còn là quá ít. Chẳng có ngôn từ nào diễn tả được nỗi kích động tột cùng của gã, bởi Loài Người đã đổi thay khá nhiều thứ ngôn ngữ họ học được của người Elf vào cái thời thế giới này còn tuyệt đẹp, Bilbo đã từng nghe những truyện truyền kỳ và cả những bài ca cổ về kho báu của Loài Rồng trước đây, nhưng vẻ lộng lẫy, quyến rũ, và hào quang của những báu vật này gã quả chưa từng chứng kiến. Trái tim gã tràn ngập niềm say mê kỳ bí và cả lòng tham của những lão lùn râu rậm; gã nhìn chăm chú, hầu như đã lãng quên cả tay gác kho đáng sợ kia, ngó chằm chằm vào đống vàng vô giá rồi bắt đầu nhẩm đếm.
Gã nhìn ngắm lâu như cả thế kỷ, rồi như có một ma lực thúc đẩy, gã trườn khỏi bóng tối chỗ cửa đường hầm và bò ngang sàn tới bên rìa gần nhất của trái núi châu báu. Con Rồng đang nằm ngay bên gã, trông đầy đe dọa, dù vẫn ngủ say. Gã ta vồ lấy một chiếc cúp hai quai, nặng hết mức gã có thể tha theo, và ném một cái nhìn sợ hãi lên trên. Smaug cụ cựa một bên cánh, xòe vuốt ra, tiếng ngáy ồ ồ chợt đổi giọng. Bilbo vội vã chuồn thẳng. Nhưng con Rồng cũng không thức giấc – nó lại chìm vào một giấc mơ khác, đầy khát máu và bạo lực. Nó vẫn nằm đó trong gian phòng đầy của cải cướp được, còn gã Hobbit cố sức quay lại chỗ đường hầm. Tim gã đập dồn dập, còn chân gã nhũn ra hơn khi trèo xuống, nhưng tay gã ôm chặt chiếc cúp, và ý nghĩ quay cuồng của gã là: “Ta đã làm được! Cho tụi nó thấy. ‘Trông giống gã bán hàng tạp hóa hơn là Người Bẻ Khóa’, phải rồi! Ta sẽ khỏi nghe những lời ấy nữa.”
Và cũng khỏi cần. Balin vui sướng vô chừng khi giáp mặt Bilbo, mừng vui trộn lẫn với kinh ngạc. Lão đỡ Bilbo dậy và tha anh chàng Hobbit bé nhỏ ra khoảng trống. Đã là nửa đêm và mây đã che kín những vì sao, nhưng Bilbo vẫn nằm nhắm mắt, thở hổn hển và thoải mái hứng gió trời, không lý gì tới sự náo nhiệt của đám lùn Dwarf, không nhận ra họ đang ca ngợi gã, vỗ vào lưng gã và thề là cả họ lẫn con cháu đời đời sau của họ sẽ tận trung với gã.
Đám lùn râu rậm vẫn đang chuyền tay nhau chiếc cúp và trò chuyện sôi nổi về việc đoạt lại kho báu, thì bỗng có tiếng gầm chấn động trong lòng núi bên dưới, như thể một trái núi lửa lâu năm lại quyết định bùng lên thêm lần nữa. Cánh cửa sau lưng họ đã được khép lại, và được chặn cho khỏi sập vào bằng một hòn đá nhỏ, nhưng những tiếng vọng ghê sợ vẫn theo đường hầm vẳng lên từ tít xa bên dưới, và tiếng gầm rống, tiếng dậm chân đang làm đất đai rung chuyển.
Những người Dwarf đã quên phứt sự sung sướng và những lời đoan chắc tự tin mới rồi đây, ngồi cúm rúm âu lo. Smaug vẫn là kẻ đáng nể. Đừng có loại một con Rồng đang sống khỏi bàn cờ, nhất là khi anh đang sống gần với nó. Bọn Rồng cũng chẳng sử dụng được gì nhiều trong kho báu của mình, nhưng chúng vẫn biết từng ly của cải trong kho báu theo thông lệ, nhất là khi chúng chiếm hữu đã lâu; Smaug cũng không phải ngoại lệ. Nó vừa trải qua một giấc mơ khó chịu (trong đó có một chiến binh, dù cả người lẫn gươm cũng chỉ tí hon nhưng đầy lòng dũng cảm, là nhân vật khó chịu nhất), rồi nó mơ màng và từ mơ màng chuyển sang tỉnh giấc. Có mùi lạ lẫm trong hang động. Có phải là mùi từ cái lỗ nhỏ trên kia? Nó chưa bao giờ an tâm về cái lỗ ấy, dù nó khá nhỏ, và giờ con Rồng nhìn chăm chăm vào cái lỗ, tự vấn mình tại sao không lấp nó lại trước đây. Lúc sau này nó như thoáng nghe tiếng vọng của một tiếng gõ từ phía trên cao vẳng xuống hang ổ của mình. Nó trở mình và vươn cổ đánh hơi. Rồi nó thấy mất chiếc cúp!
Ăn cắp! Cháy nhà! Giết người! Chưa có chuyện gì tương tự xảy ra từ khi nó tới cư ngụ trên Núi Lớn! Cơn thịnh nộ thật không thể tả xiết – một kiểu thịnh nộ của gã nhà giàu, vẫn thừa thãi đồ dùng, nhưng tình cờ lại mất một vật mà gã chiếm hữu từ lâu, nhưng lại chẳng khi nào dùng tới. Lưỡi lửa của nó tuôn ra phía trước, gian đại sảnh mù mịt khói, núi non rung chuyển. Nó ra sức đút đầu vào trong cái lỗ nhỏ trong bất lực, rồi thu hết sức mình, vừa gầm vang như sấm rền, nó vừa bốc mình lên khỏi cái hang sâu thẳm và bay ngang cánh cửa vĩ đại, tới chỗ những lối đi rộng rãi của cung điện ngầm và bay lên phía Cửa Trước.
Ý nghĩ duy nhất của con Rồng là truy lùng khắp trái núi cho tới khi tóm được tên trộm và xé xác thành trăm mảnh. Nó lượn ra từ Cửa Trước, dòng nước bỗng sôi lên bốc hơi mù mịt, rồi toàn thân rực sáng nó bay lên cao và đậu lại trên đỉnh núi trong một vùng lửa đỏ. Những người Dwarf nghe thấy những âm thanh kinh dị của chuyến bay này, và họ nép mình sát bên tường gần trảng cỏ, cúi thấp dưới mấy hòn đá tảng, hy vọng sẽ thoát khỏi tầm nhìn dễ sợ của con Rồng đang truy đuổi.
Họ chắc đã bị giết sạch ở đây nếu không có mặt Bilbo thêm lần nữa, “Nhanh! Nhanh lên!” gã Hobbit hổn hển. “Cánh cửa! Vào đường hầm! Đừng đứng đó.”
Được thức tỉnh bởi mấy lời này, đám Dwarf vội vã náu mình trong đường hầm thì bỗng Bifur thét lên: “Mấy anh em của tôi! Bombur và Bofur, chúng ta đã bỏ quên họ trong thung lũng!”
“Vậy họ chắc chết rồi, cả đám pôni nữa, rồi cả mấy kho hàng…” mấy lão khác than thở. “Chúng ta chẳng giúp được gì đâu.”
“Nhảm nhí!” Thorin nói, lão đã lấy lại được dáng điệu đường hoàng. “Chúng ta không thể bỏ rơi họ; Ngài Baggins và Balin, và Fili cùng Kili nữa, vào trong đi – con Rồng chẳng thể tóm hết chúng ta một lượt. Còn mấy người kia, dây thừng đâu? Nhanh tay lên!”
Đó là những giây phút tồi tệ nhất họ phải trải qua. Những âm thanh kinh hoàng từ cơn giận của Smaug vẫn đang vang vọng trong các hốc đá phía xa; bất kỳ giây phút nào nó cũng sẵn sàng nhào xuống hay bay quần đảo và tìm ra họ trong cảnh đang treo lơ lửng trên những sợi thừng thả xuống từ vách đá cheo leo. Bofur đã lên được, vẫn còn an toàn. Rồi Bombur cũng lên theo, mũi thở phì phò trong khi những sợi thừng kêu kèn kẹt, nhưng cũng vẫn an lành. Rồi vài món đồ dùng và công cụ cũng được kéo lên, và tai họa đã lơ lửng trên đầu. Chợt nghe tiếng rít ù ù. Một tia sáng đỏ chợt nháng lên trên chỗ mấy tảng đá dựng đứng. Con Rồng đã tới. Họ chỉ còn chút xíu thời gian để lao bổ vào đường hầm, vừa kéo vừa đẩy theo mấy túi đồ, khi con Smaug lao bổ xuống từ phía Bắc, tắm những sườn núi trong lửa đỏ, đập cánh mạnh như tiếng gió lốc. Hơi thở nóng bỏng của con Rồng làm đám cỏ nơi cửa hầm teo quắt lại, rồi lọt qua khe cửa mấy lữ khách còn để hở, nó thiêu xém mấy người đang nằm chui rúc bên trong. Những lưới lửa chập chờn cũng lọt vào và bóng những tảng đá bỗng rung động. Bóng đêm lại trùm lên khi con Rồng bỏ đi.
Đám pôni hí vang và kinh hãi, dứt đứt dây buộc và chạy tứ tung trong điên loạn. Con Rồng lao xuống đuổi theo chúng, và biến mất.
“Vậy là hết đời mấy con vật khốn khổ!” Thorin nói.
“Chẳng có ai thoát được Smaug, một khi bị nó nhắm thấy. Bọn ta đã ở đây và chắc sẽ dừng lại nơi này, trừ khi có ai đó muốn lê bước chừng đó dặm quay về Hồ Lớn, trong khi con Smaug đang cảnh giác.”
Đó chẳng phải là một ý nghĩ dễ chịu! Họ bám theo đường hầm xuống dưới, rồi họ nằm xuống thì thào, bất chấp hơi nóng và sự ngột ngạt nơi đây, cho tới khi ánh bình minh rọi một tia sáng mờ nhạt chỗ cửa đường hầm. Trông đêm họ mỗi lúc lại nghe tiếng gầm của con Rồng đang bay lượn, chợt lớn tiếng, rồi vụt qua, và nhỏ dần đi khi nó lượn từng vòng quanh những sườn núi.
Con Rồng đã đoán ra qua mấy con pôni, và cả dấu vết của những khu trại mà nó phát hiện ra là có người đã đi ngược sông lên đây. Nó rà xét khắp sườn núi, nơi có mấy con pôni vừa đứng; nhưng chiếc cửa đã lọt khỏi cặp mắt soi mói của con Rồng, còn hốc núi với những bức tường đá cao đã ngăn được ngọn lửa. Con Rồng đi lùng sục rất lâu mà chẳng thấy được gì, rồi ánh bình minh đã làm nguội đi cơn cuồng nộ, và nó quay về chiếc giường vàng của mình để ngủ – và để tiếp thêm sức lực.
Nó không quên mà cũng chẳng tha thứ cho tên trộm, dù cho thời gian hàng ngàn năm sau sẽ biến con Rồng thành đá cũng vậy thôi, nhưng nó biết chờ đợi. Chậm rãi và câm lặng nó trườn về hang ổ của mình và nhắm hờ đôi mắt.
Khi trời rạng thì nỗi sợ hãi của mấy lão lùn cũng giảm. Họ đã ý thức được những nguy hiểm kiểu này là không tránh khỏi khi phải đối mặt với một kẻ canh giữ hùng mạnh như vậy, nhưng cũng chẳng có lý do gì phải từ bỏ cuộc chinh phục. Bởi họ cũng chẳng thể bỏ đi ngay, như Thorin đã chỉ ra. Đám pôni đã bị giết hay thất lạc hết, và họ cần chờ cho tới khi Smaug mất cảnh giác tới mức có thể thoát ra theo đường bộ. May mắn là những người Dwarf còn kịp cất giữ được đủ lương thực cho khá nhiều ngày. Họ tranh cãi lộn bậy xem cần tiếp tục làm gì, nhưng họ chẳng nghĩ ra được cách nào để tránh mặt con Smaug cho được – đó luôn là điểm yếu trong mọi kế hoạch của họ và Bilbo luôn buộc phải vạch ra. Rồi theo bản tính của mấy lão đang rối trí này, họ quay ra chằm hằm với anh chàng Hobbit, càu nhàu với gã về việc mà trước đây họ đã khá hân hoan: đánh cắp chiếc cúp và chọc giận con Smaug quá sớm.
“Thế quý ngài định trông chờ gì khác ở một Người Bẻ Khóa?” Bilbo cáu tiết hỏi. “Tôi đâu có hứa giết con Rồng, đó là việc của các chiến binh, mà chỉ hứa trộm báu vật thôi. Tôi đã có một khởi đầu tuyệt nhất. Quý ngài muốn tôi tha cả kho báu của Thrór về trên lưng sao? Nếu vẫn còn mấy vị cằn nhằn thì tôi cũng có cái để nói đây. Các vị cần đem theo năm trăm tay bẻ khóa chứ không phải một người. Tôi chắc là điều đó nói lên sự giàu có của ông cha ngài đây, nhưng quý ngài cũng đừng làm bộ là đã nói tôi nghe về khối lượng khổng lồ của kho báu. Tôi phải mất cả trăm năm mới tha nó về hết được, ấy là nếu tôi lớn gấp năm mươi lần hiện tại, còn Smaug thì dễ bảo như thỏ non vậy.” Sau mấy lời này thì dĩ nhiên đám lùn râu rậm phải xin lỗi gã.
“Vậy ngài khuyên chúng ta phải làm gì đây, ngài Baggins?” Thorin mềm mỏng hỏi.
“Hiện tôi chẳng có ý gì – nếu ngài muốn nói về việc thu hồi kho báu. Điều đó rõ ràng phụ thuộc vào sự xoay vần của vận may và vào việc loại bỏ con Smaug. Hạ sát bọn Rồng không phải việc của tôi, nhưng tôi sẽ cố tìm thêm giải pháp. Cá nhân mình thì tôi thấy chẳng có chút hy vọng gì đâu, và tôi chỉ ước rằng mình được an toàn trở về nhà.”
“Đừng có nhắc tới chuyện đó vào lúc này! Bọn ta làm gì đây, vào hôm nay này!”
“Được thôi, nếu quý vị quả muốn nghe lời khuyên của tôi thì hãy dừng bước ngay tại nơi đây. Trong ngày thế nào chúng ta cũng còn có dịp bò ra hít thở khí trời. Có lẽ sau một thời gian, một hai người được chọn sẽ lần xuống phía trại cạnh sông và tìm thêm lương thực. Nhưng bây giờ thì từng người một phải nhớ ẩn mình ở trong hầm cho đến khi trời tối.”
“Giờ tôi đề xuất thêm việc này. Tôi sẽ đeo nhẫn và trèo xuống dưới ngay buổi trưa nay, lúc con Smaug đang ngủ trưa và xem xem nó tính làm gì. Biết đâu lại chẳng được việc gì. Mỗi con Rồng đều có tử huyệt như cha tôi thường nói, nhưng tôi chắc điều đó không phải nói từ kinh nghiệm cá nhân.”
Khỏi cần nói là đám Dwarf vui thú đón nhận đề xuất của Bilbo. Họ đã trở nên vì nể Bilbo bé nhỏ. Giờ gã đã là thủ lĩnh thực sự của cuộc phiêu lưu. Gã ta bắt đầu có những ý tưởng và kế hoạch của riêng mình. Vào lúc chính ngọ, anh chàng Hobbit đã sẵn sàng cho một chuyến thám hiểm khác vào lòng núi. Dĩ nhiên là gã chẳng ưa gì cái công việc này, nhưng biết trước ít nhiều điều gì đang chờ đón mình cũng không tệ lắm. Nếu gã biết bọn Rồng và thói xảo quyệt của chúng nhiều hơn, gã chắc sẽ biết sợ, và đừng mong bắt gặp con Rồng trong giấc ngủ trưa.
Mặt trời đang chiếu rọi lúc gã khởi hành, nhưng trong đường hầm vẫn tối đen như mực. Bước đi của gã ta thật thầm lặng, ngay một làn khói trong gió nhẹ cũng chẳng thể sánh bằng, và Bilbo thấy khá tự hào về bản thân khi lần đến bên cửa dưới. Chỉ có một ánh sáng mờ nhạt tỏa ra từ nơi đó.
“Chắc lão Smaug đã mệt và ngủ thiếp đi rồi,” gã ta nghĩ. “Nó đâu thể thấy ta, và nó cũng chẳng thể nghe thấy gì được. Mạnh dạn lên, Bilbo!” Gã quên mất, hay chưa từng được nghe kể về một giác quan của loài Rồng – khứu giác.
Còn một dữ kiện tệ hơn nữa, loài Rồng luôn mở hờ con mắt ngay trong lúc ngủ, nếu chúng đang tò mò. Smaug trông như đã ngủ say, nằm chết lặng và tối thẳm, miệng ngáy nhỏ và đều đều, khi Bilbo thò đầu ra từ đường hầm một lần nữa. Gã ta đã định bước xuống sàn khi mắt gã bất chợt thấy một tia sáng đỏ sắc nhọn lóe lên dưới mi mắt rủ xuống của con Rồng. Nó đang giả bộ ngủ say! Chính nó đang theo dõi đường hầm! Bilbo vội vã bước lui, thầm tạ ơn chiếc nhẫn. Rồi con Smaug lên tiếng.
“Này gã trộm! Ta ngửi thấy mi rồi. Ta nghe tiếng thở của mi. Lại đây nào! Cứ tự nhiên đi, ở đây còn vô số bảo vật này!”
Nhưng Bilbo không đến nỗi kém hiểu biết đến vậy về cả họ nhà Rồng, và nếu Smaug hy vọng kéo gã lại gần bằng cách đó thì nó sẽ mau chóng thất vọng thôi.
“Không, xin tạ ơn ngài. Ôi Smaug vĩ đại!” gã Hobbit đáp. “Tôi không đến để tìm báu vật. Tôi chỉ muốn tới để ngắm nhìn ngài và xem liệu ngài có hùng mạnh như những câu chuyện cổ kể lại không. Tôi không tin mấy chuyện này cho lắm!”
“Giờ mi đã tin chưa?” con Rồng nói hơi hãnh diện, dù nó chẳng tin lấy nửa lời nào.
“Quả những chuyện kể và những lời ca kém quá xa sự thực. Ôi, Smaug, người vĩ đại nhất, hùng mạnh nhất trong số Những Kẻ Gây Tai Họa.”
“Mi quả có biết cư xử đấy, cái thằng trộm cắp và dối trá kia,” con Rồng nói. “Mi biết tên ta, nhưng ta chưa ngửi thấy mùi của mi trước đây. Mi là ai và mi từ đâu tới, ta có được biết chăng?”
“Ngài sẽ biết thôi. Tôi tới đây từ chốn dưới Đồi, và đường đi của tôi đã xuyên qua cả trên lẫn dưới những ngọn Đồi. Và đi xuyên qua không trung nữa, tôi là người đi cùng chẳng ai thấy được.”
“À, ta tin là vậy,” Smaug nói, “nhưng tên thường gọi của mi là gì đây?”
“Tôi là người dò vết, là người cắt mạng nhện, là con muỗi có nọc sắc. Tôi được chọn cho đủ con số diệu kỳ.”
“Những biệt danh thật dễ thương,” con Rồng cười nhạo. “Con số diệu kỳ cũng chẳng may mắn gì đâu.”
“Tôi là người đã chôn sống bạn bè mình, dìm nước họ rồi lại cứu họ sống lại từ dòng nước. Tôi đến từ nơi cuối bao, nhưng không một chiếc bao nào trùm lên tôi được.”
“Mấy thứ này không ấn tượng lắm,” Smaug chế giễu.
“Tôi là bạn của loài Gấu, là khách của Đại Bàng. Tôi là người mang nhẫn chiến thắng, là hiện thân của vận may, và tôi là người cưỡi thùng.” Bilbo tiếp tục, gã bắt đầu thấy khoái với trò đánh đố này.
“Đã khá hơn rồi,” Smaug nói. “Nhưng đừng để trí tưởng tượng của mi phát rồ lên nhé.”
Đó dĩ nhiên là cách trao đổi với bọn Rồng, nếu bạn không muốn để lộ tên thật của mình (sáng suốt đấy), mà cũng không muốn chọc giận con Rồng bằng cách từ chối thẳng thừng (cũng rất sáng suốt). Không con Rồng nào cưỡng lại được sự cám dỗ của cuộc chuyện trò thách đố và cả sự lãng phí thời gian để tìm hiểu mấy câu đố đó. Có nhiều điều Smaug cũng chẳng hiểu (tôi hy vọng là các bạn hiểu cả chứ, bởi các bạn đã biết mọi cuộc phiêu lưu của Bilbo mà gã đã liên tưởng ở đây), nhưng nó nghĩ là nó biết đủ rồi và đang lẩm bẩm trong tâm trí độc địa của mình.
“Đêm trước ta đã biết rồi mà,” con Rồng mỉm cười trong dạ. “Bọn người Trên Hồ, lại mấy trò bày đặt của bọn buôn thùng bán vại bên hồ đây, nếu sai thì ta chỉ là con thằn lằn ghẻ. Đã hàng bao năm ta chưa ghé qua chốn ấy, nhưng ta sẽ sớm ghé lại sau vụ này thôi!”
“Được lắm, Người Cưỡi Thùng ạ!” con Rồng lớn tiếng nói. “Có lẽ con pôni của mi tên là Thùng, mà cũng có thể là không, chắc nó mập quá hả? Mi có thể đi mà không ai thấy, nhưng mi cũng chẳng đi được suốt đường đâu. Để ta nói mi nghe, ta đã làm thịt sáu con pôni tối qua và ta cũng sẽ tìm và làm thịt nốt số còn lại sớm thôi. Để đáp lại món nhậu khoái khẩu ấy, ta có một lời khuyên đây: Đừng có xớ sớ với mấy thằng lùn râu rậm Dwarf.”
“Người lùn Dwarf!” Bilbo nói, ra dáng ngạc nhiên.
“Đừng làm bộ!” Smaug nói. “Ta biết mùi, và cả vị, của tụi Dwarf – chẳng ai biết rõ hơn ta. Đừng có nói là ta đã ăn một con pôni do bọn Dwarf cưỡi mà không biết điều ấy. Rồi mi sẽ gặp thảm cảnh thôi, nếu mi vẫn chung lối với đám bạn bè đó. Này gã Trộm Cưỡi Thùng, ta sẽ không phiền đâu, nếu ngươi gặp chúng và chuyển lại lời ta vừa nói.”
Nhưng con Rồng không nói với Bilbo là có một thứ mùi nó không thể nhận ra – mùi của người Hobbit: mùi này vốn không có liên hệ gì với kinh nghiệm trước đây của con Rồng, và làm nó nhức đầu không ít.
“Ta nghĩ mi đã có được một giá hời cho chiếc cúp đêm qua?” con Rồng tiếp tục. “Nào nào, nói đi anh bạn. Không được gì cả à! Trông giống tụi đó lắm. Và ta cho là tụi nó đang lang thang ngoài kia, còn việc của mi là thực hiện mấy trò nguy hiểm và nhặt bất cứ thứ gì lọt vào tay, khi ta không coi ngó? Mi sẽ có phần chia tương xứng chứ? Quên vụ đó đi. Nếu mi còn sống sót thoát ra thì cũng đã may mắn lắm rồi.”
Bilbo đã bắt đầu thấy khó chịu. Mỗi khi Smaug đảo mắt, cố tìm gã trong bóng tối, có một tia chớp nhoáng lên trong gã, gã run rẩy, rồi một ước muốn kỳ lạ chiếm lĩnh gã, như muốn buộc gã bước ra, tự lộ mình và nói toàn bộ sự thật cho Smaug. Thực ra gã ta đang trong nỗi nguy hiểm là rơi vào phép thuật thôi miên của loài Rồng. Nhưng thu hết can đảm, Bilbo lại nói tiếp.
“Ngài không biết hết mọi việc đâu, ôi Smaug Hùng Mạnh.” Bilbo nói. “Chẳng phải chỉ riêng vàng đã đưa chúng tôi tới nơi đây.”
“Ha ha! Mi nói ‘chúng tôi’ à?” Smaug cười. “Sao không nói luôn là “mười bốn người chúng tôi” cho xong luôn đi, ông Số Đỏ? Ta vui lòng nghe là tụi bay còn có sự vụ khác ở vùng này, ngoài việc nhòm ngó vàng của ta. Nếu vậy, biết đâu đấy, các người cũng không đến nỗi phí thời gian.
“Ta không biết mi có nghĩ tới chưa? Ngay nếu mi có thể trộm được vàng từng chút một – chắc cũng phải vài trăm năm mới hết – liệu mi có trốn đi xa được không? Vùng sườn núi thì chẳng qua được? Còn rừng rậm thì sao? Trời ạ. Mi đã nghĩ tới chưa? Chia làm mười bốn phần, ta nghĩ vậy, hay cũng gần như vậy, điều kiện hợp đồng như thế hả? Nhưng vận chuyển thì sao? Xe cộ thế nào? Lại còn lính canh và thuế má nữa chứ?” và Smaug cười lớn tiếng. Nó có một trái tim âm độc và quỷ quyệt, và cũng biết rằng những điều mới nói cũng chẳng xa sự thực bao nhiêu. Trong thâm tâm con Rồng đang nghi ngờ chính mấy người sống Trên Hồ đã hậu thuẫn cho kế hoạch này, và phần lớn đồ trộm được sẽ chẳng chuyển đi đâu xa, mà tới chính Thành Phố Trên Hồ.
Bạn có thể thấy khó tin, nhưng quả là anh chàng Bilbo tội nghiệp đang rất nản chí. Cho tới nay mọi suy nghĩ và năng lực của gã đều tập trung vào việc làm sao tới được bên Núi Lớn và tìm ra cánh cửa bí mật. Gã chẳng khi nào bận tâm tới việc làm sao chuyển được kho báu đi, nhất là không chút quan tâm tới phần chia của mình sẽ được mang về tận xứ Bag End phía dưới Đồi ra sao nữa.
Giờ thì một mối nghi ngờ khó chịu đang nảy sinh trong tâm trí gã – liệu đám lùn Dwarf cũng quên phứt điểm trọng yếu này, hay họ vẫn đang cười mỉa gã suốt tới hôm nay? Đó là kết quả phép thuật của con Rồng lên những người chưa từng trải, Bilbo dĩ nhiên cũng có cảnh giác, nhưng Smaug quả là một nhân vật quyền uy.
“Tôi sẽ nói ngài hay,” gã Hobbit nói, cố giữ lòng trung thành với bạn bè và kết thúc câu chuyện của mình, “vàng bạc chỉ là chuyện phụ với bọn tôi. Chúng tôi đã đi trên và dưới núi, cưỡi sóng và lướt gió, để báo thù. Như vậy đấy, Smaug vĩ đại, ngài phải biết là thành công của ngài đã kéo theo những kẻ thù không đội trời chung.”
Lúc này Smaug phá ra cười lớn – một âm thanh tàn phá hất Bilbo ngã lộn xuống sàn. Trong khi đó đám Dwarf phía đường hầm túm tụm lại sát nhau và hình dung ra cảnh anh chàng Hobbit đã gặp phải một kết cục bất ngờ và thê thảm.
“Báo thù!” con Rồng phì ra, mắt nó chiếu rọi khắp sảnh đường như một tia chớp đỏ. “Báo thù! Vua của Xứ Sở Ngầm Trong Núi đã chết và đâu là vị Vua dám tìm kiếm sự báo thù? Girion, Lãnh Chúa xứ Dale cũng đã chết, và ta đã làm thịt người của hắn như sói trong bầy dê và liệu cháu chắt nào của hắn dám sáp lại gần ta? Ta giết sạch bất cứ nơi nào ta muốn và ai dám kháng cự đây? Ta đã hạ biết bao chiến binh thời cổ, những kẻ bây giờ có kiếm cũng không ra. Khi đó ta còn trẻ và mềm yếu. Giờ ta đã già và mạnh mẽ, mạnh mẽ, mạnh mẽ. Gã trộm trong bóng tối kia ơi!” con Rồng hả hê. “Vây của ta như khiên ghép, răng của ta là gươm sắc, hàm của ta là giáo mác, cú đập đuôi là chớp giật, cánh ta là bão tố, hơi thở của ta là hơi thở của tử thần!”
“Tôi vẫn biết là phía dưới loài Rồng có mềm hơn,” Bilbo nói, giọng hơi rít lên vì sợ hãi, “nhất là chỗ dưới ngực kia.”
Con Rồng chợt ngưng lời khoác lác của nó trong thoáng chốc. “Chuyện đó xưa rồi,” nó bẳn gắt. “Ta đã đeo giáp cả trên lẫn dưới, toàn giáp sắt và đá quý nhé. Chẳng có thanh gươm nào đâm tới được ta.”
“Tôi cũng đoán biết được rồi,” Bilbo nói. “Chẳng ai làm được; không ai sánh nổi với Chúa Tể, Người Không Thể Bị Đâm Xuyên! Thật kỳ diệu khi được đeo một áo lót toàn kim cương hảo hạng như vậy.”
“Phải, vừa quý lại vừa hiếm nữa, đúng vậy đấy.” Smaug nói, thấy thật là mát dạ. Nó không biết là gã Hobbit đã kịp liếc qua món đồ lót này trong lần trước, và giờ đang ngứa ngáy muốn nhìn gần hơn là có lý do riêng. Con Rồng trở mình lại. “Nhìn đi!” nó bảo. “Mi nói gì đây?”
“Thật huyền diệu khó tin! Tuyệt hảo! Nhất hạng! Đáng kinh ngạc!” Bilbo thốt lên lớn tiếng. Nhưng trong lòng gã nghĩ thầm. “Đồ ngu! Sao lại có chỗ trống nơi ngực trái thế kia, trông hệt như thân con sên thò ra khỏi vỏ kia!”
Sau khi thấy điều này, ý nghĩ duy nhất của Ngài Baggins là chuồn cho sớm. “Vâng, tôi chắc không làm phiền Quý Ngài Hoàn Hảo thêm lâu nữa,” gã ta nói, “ngài chắc cũng cần nghỉ ngơi. Bắt bọn pôni chắc cũng không dễ. Và bắt những Người Bẻ Khóa cũng vậy,” gã chêm vào như lời từ giã, rồi quay lại và leo thoắt vào đường hầm lên phía trên.
Đó quả là một nhận xét không đúng chỗ, bởi con Rồng đã kịp phun một luồng lửa khổng lồ tới sau Bilbo và dù đã chuồn nhanh lên theo đường dốc, gã vẫn chưa tới được chỗ an toàn trước khi cái đầu kinh khiếp của Smaug chui thẳng vào cửa đường hầm. May mắn là đầu và hàm của con Rồng không chui lọt được qua, nhưng lỗ mũi nó cũng phóng ra một luồng lửa và khói đuổi theo anh chàng Hobbit. Gã Hobbit thấy suýt ngạt thở và mò mẫm dò bước trong đau đớn và kinh hoàng. Bilbo đã thấy khá hài lòng với sự sáng suốt khi trò chuyện với con Rồng nhưng lỗi lầm lúc cuối đã gây cho gã ta một cảm nghĩ khác.
“Đừng có cười nhạo một con Rồng khỏe mạnh, cái thằng Bilbo xuẩn ngốc này.” Gã tự nhủ, đó sẽ là câu ưa thích của gã lúc sau này. “Ngươi vẫn còn chưa kết thúc cái vụ phiêu lưu quái quỷ này đâu!” gã thêm vào, và đúng là như vậy.
Trời chiều đã chuyển sang đêm khi anh chàng Hobbit lại bước được ra ngoài, vấp và ngã khá đau ngay trên “bậu cửa”. Đám Dwarf đã cứu gã tỉnh dậy, ra sức chăm sóc những vết bỏng, nhưng cũng phải rất lâu sau tóc mới mọc lại trên gáy Bilbo và mấy gót chân: tất cả đã bị thiêu cháy trụi đến tận da. Còn lúc này họ đang cố sức làm cho gã tỉnh ra, và họ cũng đang sốt ruột chờ nghe chuyện, nhất là muốn biết vì sao con Rồng lại rống lên kinh hoàng như vậy, và làm sao Bilbo thoát ra ngoài được.
Nhưng anh chàng Hobbit vẫn thấy lo lắng và khó chịu, đám Dwarf chẳng moi được lời nào từ hắn. Khi nghĩ lại, anh ta chợt thấy hối tiếc về vài chuyện mình đã nói với con Rồng, và cũng không khoái kể lại chuyện này. Con chim hét già vẫn đang đậu trên tảng đá, đầu nghiêng sang bên và lắng nghe mọi chuyện nơi đây. Điều này chứng tỏ Bilbo mệt mỏi ra sao: gã nhặt hòn đá và nhằm ném con chim. Con này bay né tránh nhưng rồi lại đậu xuống.
“Con chim chết tiệt!” gã nói cắu bẳn. “Tôi tin là nó đang nghe đấy. Trông thật khó chịu.”
“Kệ nó đi!” Thorin nói.” Chim hét vốn thân thiện, còn con này thì già lắm rồi, biết đâu lại là con cuối cùng trong giống chim cũ sống nơi đây, chúng được cha và ông ta nuôi đấy. Loài này sống rất thọ, và có ma lực. Biết đâu con này lại là một con sống từ thời đó, cách đây đã mấy trăm năm rồi. Những người xứ Dale còn biết cách hiểu tiếng của giống chim này và vẫn dùng chúng để nhắn tin xuống mấy người sống bên Hồ, hay đi nhiều nơi khác.”
“Vậy chắc nó sẽ có tin mới để chuyển xuống Hồ đây, nếu nó quả là con chim thời đó!” Bilbo nói. “Nhưng tôi không nghĩ là liệu còn có người nào hiểu tiếng của loài chim nữa hay không?”
“Chuyện gì đã xảy ra nào?” đám lùn Dwarf hỏi. “Kể nghe đi chứ!”
Và Bilbo đã thuật lại tất cả những gì gã còn nhớ được, rồi gã cũng thú nhận là gã đã có một cảm giác khó chịu về việc con Rồng đã đoán thêm được khá nhiều từ mấy câu đố của mình, ngoài chuyện mấy con pôni và khu trại nó đã biết trước đây. “Tôi chắc nó đã biết chúng ta từ Thành Phố Trên Hồ lên, và đã có sự trợ giúp nơi đó; và tôi thực sự có cảm giác chết tiệt rằng bước kế tiếp của nó sẽ theo hướng đấy. Tôi ước là mình đã không khi nào nói tới người cưỡi thùng, ngay một con thỏ mù ở xứ này cũng biết điều đó nên quan tới người sống Trên Hồ.”
“Thôi, thôi nào. Không tránh được đâu, thật khó tránh mắc lỗi khi trò chuyện với bọn Rồng, tôi vẫn nghe chuyện đó mà,” Balin nóng lòng an ủi gã. “Tôi nghĩ cậu đã làm rất tuyệt, đã tìm ra được một thông tin rất hữu ích, và lại quay về an toàn, vậy đã giỏi hơn bất kỳ ai từng trao đổi vài lời với những con quái vật dạng như Smaug. Quả là khoan khoái và an ủi khi biết chỗ ngực trần trong bộ áo lót kim cương của con Độc Trùng này.”
Chi tiết này đã thay đổi câu chuyện, và họ bắt đầu bàn tán về việc hàng phục bọn Rồng, cả trong lịch sử, trong truyền thuyết lẫn trong những chuyện tầm phào, rồi tranh luận về các kiểu đâm, thế chém, nhát cắt, và về đủ thứ ngón nghề khác, các mưu mẹo khác mà họ từng áp dụng. Quan điểm chung là tóm được con Rồng khi đang ngủ chẳng dễ thế đâu, và thử lén vào đâm chọc một con đang ngủ chắc cũng dễ mang họa hơn là tấn công trực diện. Trong lúc họ bàn cãi thì con chim hét già vẫn lắng nghe, và chỉ tới khi những vì sao đã hé dạng, nó mới tung cánh và bay đi. Suốt thời gian họ trò chuyện, bóng đêm đã trải dài thêm, Bilbo ngày càng thấy bức bối và linh tính thấy một điềm gở sắp xảy ra.
Cuối cùng gã xen ngang. “Tôi chắc chắn là bọn ta ở đây không an toàn đâu,” gã nói, “và tôi thấy ngồi đây chả được tích sự gì. Con Rồng đã tiêu thụ tất cả đám cỏ xanh, đêm đã xuống và trời lạnh rồi. Tôi cảm thấy từ tâm can là chỗ này sẽ bị tấn công thêm lần nữa. Smaug giờ đã biết tôi lọt vào hang theo lối nào, và các bạn cứ chắc rằng nó cũng đoán được đầu kia của đường hầm dẫn tới đâu. Nó sẽ nghiền nát sườn núi bên này thành cát bụi, nếu cần, để ngăn lối vào của bọn ta. Mà nếu bọn ta cũng bị nghiền nát luôn thì nó càng sung sướng.”
“Ông bạn bi quan quá, ông Baggins,” Thorin nói. “Sao con Smaug không bịt lối bên dưới ấy, nếu nó muốn chặn tụi ta lọt vào. Nó không bịt, không thì ta đã nghe thấy rồi.”
“Tôi không biết. Tôi không biết. Nó đã chả muốn dụ tôi lọt vào thêm lần nữa là gì. Tôi nghĩ chắc nó đang chờ cho qua đêm để đi săn, hay nó muốn tránh làm hư cái phòng ngủ của mình. Nhưng tôi mong các bạn đừng tranh cãi. Con Smaug có thể vọt ra bất cứ phút giây nào, và hy vọng duy nhất của chúng ta là chui vào đường hầm và đóng chặt cửa lại.”
“Arkenstone! Viên Arkenstone!” Thorin thốt lên trong bóng tối, lão mơ màng tựa đầu lên trên gối. “Nó trông như một vì sao với hàng ngàn mặt: nó lấp lánh như bạc dưới ánh lửa hồng, như nước dưới mặt trời, như tuyết giữa ánh sao, như mưa dưới ánh trăng.”
Nhưng ước muốn mê muội về kho báu đã rớt mất khỏi Bilbo. Gã chỉ nghe lờ mờ về câu chuyện của họ. Gã ngồi sát bên cánh cửa với một tai lắng nghe những âm thanh phía bên ngoài, tai kia cảnh giác với những thanh âm, vượt qua những lời than vãn của đám Dwarf, sẵn sàng nghe những tiếng vọng, những cử động nhỏ nhất vọng từ phía dưới lên.
Bóng tối ngày càng đậm đặc và gã càng thấy không yên. “Đóng cửa lại đi!” gã năn nỉ họ. “Tôi thấy sợ con Rồng thấu xương rồi. Cái sự tĩnh lặng này tôi còn thấy khó ưa hơn tiếng gầm lúc đêm qua. Đóng cửa lại đi, trước khi quá trễ!”
Có gì đó trong giọng gã làm đám Dwarf lo lắng. Thorin chậm chạp từ bỏ giấc mộng của mình và nhổm dậy, lão lấy chân gạt viên đá đang chặn cửa. Rồi họ ra sức đẩy cửa, nó sập lại với một tiếng vang. Chẳng có dấu vết nào của lỗ khóa từ phía bên trong. Họ đã bị khóa chặt trong Núi Lớn.
Cũng ngay khoảnh khắc đó. Họ còn chưa kịp tiến thêm bước nào xuống đường hầm, thì một tiếng rung chuyển như thể đang có mấy gã khổng lồ đang dùng cây sồi đâm phá vào sườn núi. Tảng đá nứt toác, tường rạn ra và những viên đá nhỏ tới tấp rơi trên đầu họ. Tôi cũng chẳng muốn nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu những người Dwarf vẫn chưa đóng cửa. Họ lao xuống phía dưới đường hầm, hài lòng là mình vẫn còn sống sót, còn ngoài kia, phía sau lưng, tiếng gầm rống và rú rít của con Smaug đang cuồng nộ nghe thật dễ sợ. Con Rồng đang đập nát những tảng đá thành mảnh nhỏ, quật đổ tường ngăn và những mỏm đá với cú đập bằng đuôi, cho tới khi toàn bộ cả khu cắm trại, cả đám cỏ cháy, cả tảng đá của con chim hét, lẫn những bức tường đầy ốc sên, rồi gờ đá hẹp, tất cả chỉ còn là một đống vụn nát, và cả một dòng thác đá vụn tuôn ào ào xuống thung lũng bên dưới.
Con Smaug đã lẳng lặng rời khỏi hang, nhẹ nhàng cất cánh bay lên, chậm rãi lượn quanh như một con quạ đen kỳ quái. Theo chiều gió, nó bay sang phía tây Núi Lớn, hy vọng là sẽ tóm được vài kẻ bất cẩn và tìm lối dẫn tới đường hầm, nơi gã trộm đã lọt vào. Cơn giận của nó bung ra khi nó chịu, không tìm được ai và cũng chẳng thấy điều gì khác lạ, dù đó tin chắc là phải có lối vào ở đâu đây.
Sau khi xả giận bằng cách đó, nó thấy dễ chịu hơn và nó nghĩ trong lòng là mình sẽ khỏi gặp chuyện gì từ hướng bên này nữa. Lúc này nó còn một cuộc báo thù khác đang chờ đợi. “Người Cưỡi Thùng à!” nó cười khẩy. “Thằng ngốc ấy nhất định tới đây theo đường thủy chứ không sai. Tao không biết mùi vị của mày, nhưng mày không phải bọn người xứ Trên Hồ, mày đã có tụi nó trợ giúp. Tụi nó sẽ phải gặp ta và sẽ biết: ai mới là Nhà Vua thật sự của Xứ Sở Ngầm Trong Núi.”
Vươn mình trong lửa đỏ, nó bay về phía Nam dọc theo Dòng Sông Chảy xiết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)