Ngày đã sáng sủa và ấm áp hơn khi họ trôi xuôi. Được một quãng, dòng sông ngoặt qua một dải đất dốc đứng nhô ra từ bờ trái. Phía dưới chân dải đất đầy đá tảng, trông như một mỏm núi nhỏ, dòng nước sâu đang sôi sục và ngầu bọt. Bỗng mỏm đất khuất dạng. Bờ sông lùi xa. Rừng cây biến mất. Trước mắt Bilbo chợt hiện ra khung cảnh mới: những vùng đất rộng lớn đang mở ra trước mắt, ngập nước của con sông giờ đã phân thành hàng trăm lạch nước ngoằn ngoèo, hay bị níu chân bởi vô số hồ và đầm lầy với những hòn đảo nhỏ nhô lên khắp hai bên. Nhưng vẫn có một dòng chảy mạnh đang bứt phá khúc giữa. Và từ xa, chóp núi tối đen đang nhô ra qua những đám mây tơi tả. Núi Lớn đã lộ ra! Những láng giềng lân cận của nó phía Đông Bắc, và cả những miền đất nối liền chúng lại vẫn không trông rõ. Núi Lớn Cô Độc nhô cao và nhìn xuyên qua các đầm lầy hướng về phía khu rừng. Bilbo đã đi chừng đó chặng đường, chịu biết bao nguy hiểm để nhìn thấy nó, và lúc này gã thấy không ưa nổi bộ dạng của Núi.
Khi nghe cuộc trò chuyện của đám lái bè và ráp lại những mẩu tin vụn vặt họ lộ ra, gã biết mình đã rất may mắn khi được thấy trái núi ngay từ khoảng xa này. Vẫn đang tromg cảnh giam hãm ngán ngẩm và một tư thế hết sức bất tiện (nói gì tới mấy lão lùn Dwarf khốn khổ bên dưới gã), gã đã gặp may hơn gã tưởng nhiều. Cuộc chuyện trò xoay quanh việc buôn bán nhộn nhịp trên đường thủy và giao thông trên sông đã phát triển mạnh lúc sau này, bởi đường bộ từ phía Đông tới Cánh Rừng Đen đã hoàn toàn mất dạng hay hư hỏng hoàn toàn; rồi về những tranh cãi vụn vặt giữa đám người Trên Hồ và dân Elf Rừng trong chuyện dọn dẹp Sông Rừng và coi sóc bờ sông.
Nhưng vùng đất này đã đổi thay quá nhiều từ khi đám Dwarf cư ngụ nơi đây, cái thời dân xứ này chỉ nhìn nhìn nhận như những truyền thuyết lờ mờ. Nó đã thay đổi ngay trong cả những năm qua, kể từ khi Gandalf có được những tin tức cuối cùng về vùng này. Những trận lũ lớn và mưa to đã cuộn nước về phía nam; và cũng có một đôi lần động đất đã xảy ra (nhiều người vẫn khăng khăng việc đó sặc mùi Rồng – họ luôn bóng gió nói tới con Rồng với lời nguyền rủa và ám chỉ xấu xa hướng về phía Núi). Đám đầm lầy và ao trũng cứ lan rộng thêm ra mãi. Các lối mòn mất dấu, cũng hệt y như nhiều lữ khách, nếu họ cố tìm những con đường đã mất tích dẫn xuyên qua vùng đất lầy lội. Con đường của người Elf chạy ngang rừng, mà những người Dwarf đã cố bám lấy lời khuyên của Beorn, giờ chỉ dẫn tới những nơi đáng ngờ và khó vượt qua ở rìa phía Nam của Rừng Đen; chỉ có con sông là lối đi còn an toàn đôi chút dẫn từ Rừng Đen tới vùng đồng bằng dưới chân núi phía xa, và dòng sông cũng được Nhà Vua của dân Elf Rừng canh giữ.
Nên bạn thấy rốt cục Bilbo đã chọn được đúng con đường duy nhất còn đi được. Có lẽ ông Baggins đang run rẩy trên mấy thùng gỗ cũng thấy nhẹ lòng hơn đôi chút, nếu gã biết những thông tin về mình đã tới được tai Gandalf ở nơi xa và làm pháp sư rất đỗi lo âu. Pháp sư cũng đang mong chóng hoàn tất các sự vụ khác của mình để sẵn sàng quay lại tìm kiếm Thorin và Đồng Sự. Nhưng Bilbo làm sao hay được chuyện này.
Những gì gã hay là dòng sông cứ chảy mãi, chảy mãi, và chảy mãi bất tận, và gã đói meo, mũi dãi sụt sịt, không thích nổi cái dáng hình Núi Lớn đang hăm he đe dọa khi họ tiến lại gần. Tuy nhiên, sau một lúc, dòng sông ngoặt xuống phía Nam và Núi Lớn lại lùi xa, và vào lúc chiều muộn, bờ sông lại toàn đá tảng, dòng sông đã gom lại mọi nhánh nhỏ đang lang thang của mình thành một dòng chảy sâu và rất xiết, họ lại bị cuốn vụt đi.
Mặt trời đã lặn khi con Sông Rừng, sau một cú quay ngoắt lại về phía đông, đâm bổ vào Hồ Lớn. Cái miệng lớn của Hồ đang há hoác với cánh cổng đá nhọn hoắt ở hai bên, chân của chúng như được gọt phẳng. Hồ Lớn! Bilbo chưa hề được biết một vùng nước nào không phải đại dương mà lớn đến như vậy. Nó rộng đến mức bờ bên kia trông chỉ thấy bé xíu và xa tít, nhưng nó còn dài tới mức đầu phía Bắc, trải dài tới tận chân Núi Lớn, hoàn toàn không trông rõ được. Chỉ coi bản đồ Bilbo mới biết là phía trên chỗ đó, nơi những vì sao xứ Wain đang lấp lánh, Dòng Sông Chảy Xiết đã đổ vào hồ từ vùng Dale và hội cùng Sông Rừng, chúng lấp đầy nơi vốn là thung lũng đá sâu thẳm. Tại đầu phía Nam dòng nước hội nhập này lại tràn qua những bờ thác cao và cuộn đi nhanh tới những xứ sở không ai biết. Trong không khí chiều tà, tiếng thác đổ vẫn nghe thấy được như một tiếng gầm văng vẳng.
Không xa cửa Sông Rừng có một thành phố kỳ lạ mà Bilbo đã được nghe đám Elf nói tới trong hầm chứa của Nhà Vua. Nó được xây không phải ở trên bờ, dù phía bờ cũng có đôi nhà và vài túp lều, mà được dựng ngay trên mặt hồ, được chắn khỏi dòng chảy bởi một doi đá nhỏ nhô ra tạo thành một vịnh nước phẳng lặng. Có cây cầu gỗ lớn đâm thẳng ra một thành phố nhộn nhịp được dựng trên những thân gỗ lớn – không phải là thành phố của người Elf, mà là của Con Người, những người vẫn còn dám trụ lại nơi đây dưới bóng núi của con Rồng phía xa kia. Họ còn phát triển thêm buôn bán với những xứ sở phía Nam, nơi hàng hóa được chuyển lên theo con sông lớn và kéo qua những thác nước để vào thành phố; nhưng trong những ngày xưa còn thịnh vượng, khi thành phố Dale còn giàu có và phồn vinh, họ đã từng hùng mạnh và cường thịnh, thuyền bè tấp nập trên sông, có cái chở đầy vàng, cái chở đầy những chiến binh trong giáp trụ, và cũng đã có những trận chiến và cả những cái chết mà lúc này chỉ còn là truyền thuyết. Những cây cột mục rữa của thành phố cũ vĩ đại ấy giờ vẫn còn thấy trên bờ khi nước xuống.
Nhưng những Con Người chỉ nhớ chút ít về thời đó, dù có vài kẻ vẫn hát những bài ca của Vua người Dwarf nơi Xứ Sở Ngầm Trong Núi, về Thrór và Thráin thuộc dòng họ Durin, và về sự xuất hiện của con Rồng, về sự suy tàn của những lãnh chúa xứ Dale. Vài bài ca kể lại là Thrór và Thráin sẽ quay lại trong một ngày kia và vàng lại chảy ngập trên sông từ những cánh cổng trên Núi Lớn, rồi cả xứ sở này sẽ lại chìm ngập trong những lời ca và nụ cười. Nhưng truyền thuyết tươi đẹp ấy cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới công việc thường nhật của cư dân nơi đây.
Khi chiếc bè kết toàn bằng thùng gỗ xuất hiện, những chiếc thuyền đã phóng ra từ những bến tàu trong thành phố, và những giọng nói vang lên đón chào mấy gã chống bè. Những sợi thừng được quăng xa và các mái chèo đẩy mạnh, rồi chiếc bè được níu ra khỏi dòng chảy của Sông Rừng và kéo vòng theo dải đá chắn sóng vào vịnh nhỏ của Thành Phố Trên Hồ. Nó được neo lại không xa phía đầu cầu giáp với bờ. Đám người phía Nam rồi sẽ tới và chuyển đi một số thùng, số còn lại sẽ được chất đầy hàng hóa họ mang theo và chuyển lại ngược dòng sông tới chỗ đám Elf Rừng. Trong khi chờ đợi, những chiếc thùng được thả nổi, còn đám Elf và mấy người chèo thuyền vào dự tiệc trong Thành Phố Trên Hồ.
Chắc họ sẽ ngạc nhiên lắm nếu được chứng kiến những gì diễn ra trên bờ hồ, khi họ đã rời đi và bóng đêm đổ xuống. Một chiếc thùng gỗ được Bilbo cắt lỏng ra và vần tới trên bờ rồi mở nắp. Tiếng rên rỉ vọng ra từ phía bên trong, và một lão lùn rậm râu Dwarf khốn khổ bò ra. Những cọng rơm ướt sũng bám đầy trong bộ râu bẩn thỉu; người lão đau đớn và cứng đơ, thâm tím và bầm dập, lão khó nhọc lê bước, vấp dúi dụi qua chỗ nước nông để rồi nằm rên rỉ trên bờ đất. Trông lão ta vừa đói vừa hung dữ, hệt như một con chó bị xích và bỏ quên trong cũi cả tuần lễ. Đó chính là Thorin, và bạn chỉ có thể nhận ra lão qua sợi dây chuyền vàng, và qua màu của chiếc mũ trùm màu xanh da trời với những hình thêu bạc, giờ đã tả tơi và bẩn thỉu. Mất một lúc lâu lão ta mới nói được đôi câu tàn tụng với anh chàng Hobbit.
“Sao, lão còn sống hay đã chết rồi nào,” Bilbo hỏi cáu kỉnh. Có lẽ gã đã quên phứt là gã còn dùng được nhiều hơn một bữa so với đám lùn, và chân tay gã cũng được thoải mái hơn, chưa nói gì tới việc hít thở khí trời thoáng đãng. “Lão vẫn còn trong ngục hay lão được tự do rồi hả? Nếu lão muốn ăn chút đỉnh, và còn muốn tiếp tục cuộc phiêu lưu khỉ gió này – phiêu lưu của lão chứ đâu phải của ta – lão hãy đập tay đập chân đi và giúp ta đưa mấy lão khác ra trong khi còn cơ hội.”
Thorin dĩ nhiên cũng cảm nhận được tình thế, và sau một hồi rền rĩ, lão nhổm dậy và giúp gã Hobbit trong chừng mực sức khỏe bệ rạc của mình cho phép. Trong bóng tối và ngâm mình trong nước lạnh, họ có một nhiệm vụ nặng nề và khó nhọc là tìm đúng những thùng gỗ chứa người. Gõ gõ bên ngoài và đánh tiếng gọi chỉ giúp họ phát hiện ra sáu lão lùn Dwarf vẫn có thể đáp lời. Đám này được lôi ra và đưa lên bờ, nơi họ ngồi hoặc nằm bò, mồm rên rỉ than vãn; họ trông vẫn ướt đẫm, bầm tím và co ro đến mức chắc họ vẫn khó nhận ra được sự giải thoát hay tìm cách bày tỏ sự biết ơn của mình.
Dwalin và Balin là hai kẻ khốn khổ nhất, và có nhờ họ giúp cũng chẳng ích gì. Bifur và Bofur ít bị va đập và trông cũng khô ráo hơn, nhưng hai lão nằm đó và không chịu làm gì hết. Tuy nhiên, Fili và Kili, vẫn còn trẻ tuổi (là so với người Dwarf thôi) và cũng được lèn rơm chặt hơn trong mấy chiếc thùng nhỏ, khi chui ra vẫn còn cười được đôi chút, và cũng chỉ thâm tím một đôi nơi.
“Tôi ước là tôi không khi nào ngửi thấy mùi táo nữa!” Fili nói. “Cái thùng của tôi sặc mùi táo. Ngửi táo ngày đêm khi anh không cụ cựa được, vừa lạnh vừa rầu người vì đói đúng là dễ điên. Tôi dám ăn mọi thứ trên thế giới này, ngồi ăn mấy giờ liền cũng được – nhưng chớ có một quả táo nào.”
Với sự giúp sức mau mắn của Fili và Kili, Thorin và Bilbo cuối cùng cũng tìm ra được những thành viên cuối cùng của đoàn và cứu được họ ra. Anh mập khốn khổ Bombur đang ngủ say hay bất tỉnh chưa rõ; Dori, Ori, Nori, Óin và Glóin cũng ngập trong nước và trông như đang chết dở; từng người một, họ được khiêng lên bờ và nằm bất động.
“Rồi! Chúng ta đã ở đây rồi!” Thorin nói, “và ta nghĩ chúng ta cần cảm ơn những ngôi sao chiếu mệnh của mình cũng như ông Baggins đây. Ta chắc rằng ông ấy có quyền yêu cầu điều ấy. Một lần nữa hân hạnh được hầu ngài, Ngài Baggins. Chúng ta còn biết ơn hơn nữa, một khi đã chắc dạ và bình phục hoàn toàn. Trong lúc này thì làm gì tiếp đây?”
“Tôi chắc là đi tới Thành Phố Trên Hồ,” Bilbo nói. “Chứ đi đâu nữa nào?” Dĩ nhiên là chẳng có gì để bàn cãi. Tạm để mấy người kia lại, Thorin và Fili và Kili và anh chàng Hobbit đi dọc theo bờ tới chỗ cây cầu lớn. Cũng có mấy gã lính canh chỗ đầu cầu, nhưng đám này cũng chẳng kỹ tính gì cho lắm, bởi lâu nay quả cũng không có sự vụ gì. Ngoài đôi khi có cãi cõ chút ít về lệ phí đường sông, họ với dân Elf Rừng là bạn hữu. Những tộc người khác vốn sống xa nơi này; và một số những người trẻ tuổi trong thành phố công khai nghi ngờ về sự hiện hữu của bất kỳ con Rồng nào trong Núi, luôn miệng cười nhạo mấy lão râu bạc cũng như mấy mụ già, những người nói họ đã từng thấy con Rồng bay trên trời trong những ngày tuổi trẻ của mình. Vậy nên cũng chẳng ngạc nhiên là đám lính canh đang nhậu nhẹt và nói cười bên ngọn lửa trong chòi canh của mình, và cũng chẳng hề nghe thấy tiếng ồn khi dỡ mấy lão Dwarf ra hay tiếng bước chân của bốn người trinh sát. Sự ngạc nhiên của họ là quá ghê gớm khi Thorin Khiên Sồi bước vào giữa cửa.
“Lão là ai và lão muốn gì?” đám lính canh gào lớn và nhảy nhổm dậy, tay rờ vũ khí.
“Ta là Thorin, con trai của Vua Thrór của Xứ Sở Ngầm Trong Núi!” lão Dwarf nói lớn tiếng, và trông lão thật oai nghiêm, bất chấp bộ quần áo tả tơi cùng chiếc mũ trùm nhàu nát. Ánh vàng lóe lên trên cổ và ngang lưng lão; mắt lão đen và sâu thẳm. “Ta đã trở về đây. Ta muốn gặp Quan Trấn Thành của các người.”
Sự phấn khích sau đó mới thật lạ. Vài gã tính ruột ngựa chạy ào ra khỏi chòi canh cứ như thể họ thấy Núi Lớn sắp biến thành vàng ròng trong một đêm và tất thảy nước hồ cũng biến sạch sang màu vàng hết. Viên chỉ huy đội canh bước lên trước:
“Còn những người này là ai?” hắn hỏi, chỉ tay vào Fili và Kili và Bilbo.
“Những con trai của con gái cha ta,” Thorin đáp. “Fili và Kili thuộc dòng họ Durin, còn Ngài Baggins, người cùng chúng ta du hành từ phương Tây tới.”
“Nếu các ngươi tới đây trong hòa bình, hãy bỏ hết vũ khí xuống!”
“Chúng ta không đem theo vũ khí,” Thorin đáp, và đó quả là sự thực: ngay dao của họ cũng đã bị những người Elf Rừng tước mất, và cả thanh kiếm Orcrist lừng danh nữa. Bilbo vẫn còn thanh trủy thủ, được giấu kỹ như mọi khi, nhưng gã không nói ra. “Bọn ta không cần vũ khí, bởi ta cuối cùng đã quay trở lại như những lời bài hát cũ. Và bọn ta cũng chẳng đánh lại từng đó người. Hãy đưa ta tới gặp Thủ Lĩnh của các người.”
“Ông ta đang dự tiệc.” Viên đội trưởng đáp.
“Vậy càng nên dẫn tụi ta tới gặp lão ấy ngay,” Fili bùng ra, gã đã thấy cáu tiết với tất cả những trò nghi thức này. “Bọn ta đã mệt mỏi và gần chết đói sau chặng đường dài và còn có mấy đồng bạn đang đau ốm. Giờ thì nhanh chân lên và đừng để ta phải nói thêm, bằng không Thủ Lĩnh của ngươi sẽ có nhiều điều để nói với ngươi đấy.”
“Vậy xin hãy theo tôi,” viên đội trưởng nói, và cùng với sáu người đồng đội vây quanh, gã dẫn họ qua cầu, đi ngang cổng vào khu chợ trong thành. Đó là vùng nước khá rộng được bao quanh bởi những súc gỗ cao, trên đó có xây nhiều ngôi nhà lớn; cũng có nhiều bến đỗ với những bậc thang gỗ dẫn thẳng xuống tới mặt hồ. Từ một ngôi nhà lớn, ánh sáng đang chiếu rọi và âm thanh của rất nhiều người đang vọng ra. Họ bước qua ngưỡng cửa và đứng hấp háy mắt trong ánh sáng, nhìn vào một chiếc bàn dài đầy nhóc thực khách.
“Ta là Thorin, con trai Thráin, con trai của Thrór, Vua của Xứ Sở Ngầm Trong Núi! Ta đã trở về!” Thorin nói lớn bằng một giọng dõng dạc từ bậu cửa, trước khi gã đội trưởng kịp nói lấy một câu. Tất cả đều nhảy đứng dậy. Viên Trấn Thành nhảy nhổm ra khỏi chiếc ghế lớn của mình. Nhưng không ai thấy ngạc nhiên hơn là những gã chèo bè của người Elf, hiện đang ngồi ở phía dưới gian phòng. Chen lên phía trước bàn của Quan Trấn Thành, chúng gào lên:
“Đấy là những tù nhân của đức Vua chúng ta vừa trốn thoát, những gã lùn lang thang không nhà không cửa, chẳng hề gây được tiếng tốt nào cho mình, chuyên lẩn trốn trong rừng và quấy nhiễu dân chúng!”
Vua những núi lớn
Vua những động sâu
Chủ nhân suối bạc
Sẽ về chốn xưa
Vương miện về người
Tiếng đàn lại vang
Cung điện ngập vàng
Khúc xưa hát lại
Rừng xanh rợp núi
Cỏ tươi nắng trời
Sông vàng chảy mãi
Của cải ứ tràn
Reo mừng suối hát
Mặt hồ sáng rực
Sầu khổ biến tan
Khi Người trở lại.22
Họ hát như vậy, hay rất gần như vậy, chỉ có điều còn thêm nhiều đoạn khác, và cũng có thêm vào vô vàn tiếng hò la trộn lẫn trong tiếng đàn hạc và tiếng vĩ cầm. Ngay trí nhớ của các bô lão cao tuổi nhất cũng chưa từng thấy một sự phấn khích náo nhiệt hơn trong thành phố. Chính đám Elf Rừng cũng phân vân và đâm ra hãi sợ. Họ đều không rõ ngọn ngành chuyện Thorin đã trốn thoát ra sao, và bắt đầu cho rằng vị Vua của mình có thể đã mắc một sai lầm nghiêm trọng. Phần Viên Trấn Thành, ông ta chẳng biết làm gì hơn là tuân theo nguyện vọng chung và làm bộ như mình cũng tin rằng Thorin chính là người mà lão ta tự nhận. Vậy nên ông ta nhường cho lão chiếc ghế lớn nhất của chính mình và xếp đặt cho Fili và Kili ngồi trên mấy chỗ ngồi danh dự. Ngay Bilbo cũng được xếp một chỗ trên bàn lớn, và trong cuộc náo nhiệt này, cũng chẳng ai buồn hỏi xem gã từ đâu tới – những bài ca chẳng hề nhắc tới gã dù chỉ là một cách mơ hồ nhất.
Sau đó một lát, những gã Dwarf còn lại cũng được dẫn vào thị trấn trong không khí nhiệt tình quá độ. Họ được khám bệnh và cho ăn, được xếp chỗ ở và được diện cho những bộ đồ màu mè và thoải mái nhất hạng. Một căn nhà lớn được dành riêng cho Thorin và Đồng Sự; vài chiếc thuyền lẫn cả tay chèo cũng sẵn sàng phục vụ; còn bên ngoài thì đám đông chực chờ hát inh ỏi cả ngày, sẵn sàng la gọi nếu thấy một gã Dwarf nào hé mắt nhìn ra.
Một vài bài hát quả có cổ thật, những cũng có vài bài khác mới toe và đoan chắc về cái chết đột ngột của con Rồng cũng như về những tặng vật phong phú sẽ đổ theo con sông xuống Thành Phố Trên Hồ. Phần lớn những bài này đều lấy cảm hứng từ Viên Trấn Thành và chúng không làm đám lùn Dwarf hài lòng cho lắm, nhưng trong thời gian đó đám lùn cũng được chiều như ý và họ đã mau chóng mập mạnh lên. Mới chỉ một tuần mà họ đều hoàn toàn hồi phục, xúng xính trong những bộ áo quần đẹp và đúng điệu, râu tóc được chải và sửa sang, bước đi kiêu hãnh, Thorin đi đứng trông như thể vương quốc của lão đã được thu hồi và con Smaug đã được băm thành hàng trăm mảnh.
Sau đó, như lão ta đã khẳng định trước đây, thiện cảm của những gã lùn với gã Hobbit nhỏ bé ngày một tăng thêm. Giờ chẳng còn những tiếng rên rỉ hay càu nhàu nữa. Bọn họ uống mừng sức khỏe của gã, vỗ nhẹ lên lưng gã, rối rít quanh gã; cũng khá là đúng lúc, bởi tay Hobbit đang chẳng vui vẻ gì cho lắm. Gã ta vẫn chưa quên dáng hình Núi Lớn, hay những ám ảnh về con Rồng, vả lại gã còn bị cảm lạnh nữa. Trong suốt ba ngày, gã hắt hơi ho hắng, không thể bước chân ra ngoài, và sau vụ ốm đau, lời phát biểu của gã tại dạ hội cũng chỉ gói gọn là “Cảm ơn rát nhìu.”
Thời gian này đám Elf Rừng đã quay ngược lại Sông Rừng cùng hàng hóa của mình, và đã có một vụ náo nhiệt trong cung điện của Nhà Vua. Tôi vẫn chưa rõ chuyện gì đã xảy đến với gã trưởng toán lính canh và viên quản gia. Dĩ nhiên là chẳng ai nhắc gì tới đám chìa khóa hay thùng gỗ trong khi những người Dwarf đang dừng chân ở Thành Phố Trên Hồ, và Bilbo cũng chẳng khi nào tàng hình vì cẩn trọng. Dẫu sao thì Vua của người Elf cũng đã biết mục đích chuyến đi của đám Dwarf, lão tự nhủ:
“Được thôi! Để rồi xem! Chẳng có kho báu nào được chuyển qua Rừng Đen mà lại không có ta góp lấy vài lời. Nhưng ta nghĩ bọn này sẽ mang họa thôi, đáng kiếp tụi mày!” Lão nhất quyết không tin là đám Dwarf dám tấn công và giết một con Rồng như Smaug, và lão tin rằng sẽ lại có một vụ trộm hay trò đạo chích gì đó. Điều này cho thấy lão ta là một người Elf sáng suốt và thông minh hơn đám dân ở Trên Hồ, tuy thực tế sẽ khác xa, như chúng ta sẽ thấy sau đây. Nhà Vua phái đám thám tử của mình tới vùng bờ hồ và tới cả phía bắc sát gần Núi Lớn, rồi lão ngồi chờ.
Sau hai tuần lễ, Thorin bắt đầu tính tới việc khởi hành. Trong lúc sự hăng hái trong thành phố vẫn còn, đây là lúc tìm thêm trợ giúp. Không nên để mọi chuyện lắng đi vì chậm trễ. Lão đã gặp Viên Trấn Thành và mấy vị hội đồng để thông báo là lão cùng chiến hữu cần tiến về Núi Lớn.
Đây là lần đầu tiên Viên Trấn Thành thấy ngạc nhiên và có phần kinh hoàng. Ông ta đang tự hỏi liệu Thorin có thực là một hậu duệ của những Nhà Vua thời trước. Ông ta chắc mẩm rằng đám Dwarf chẳng khi nào dám giáp mặt Smaug, mà tin tưởng rằng đám này chỉ là quân lừa đảo, những kẻ sớm hay muộn cũng bị vạch mặt và tống cổ. Ông ta đã nhầm. Thorin, dĩ nhiên, chính là cháu nội của vị Vua Xứ Sở Ngầm Trong Núi, và điều ít người biết chính là liệu một người Dwarf rậm râu sẽ dừng tay trước việc gì, nếu lão ta muốn trả thù hay đoạt lại những của cải vốn thuộc về mình. Nhưng Viên Trấn Thành cũng chẳng tiếc gì mà không đưa hết đám Dwarf này đi. Giữ họ lại quá tốn kém. Chuyến viếng thăm của họ đã biến chuyển mọi thứ thành một ngày hội dài bất tận, khiến cho kinh doanh đình đốn.
“Cứ cho quý vị tới chọc giận Smaug, để xem xem nó đón tiếp các người ra sao nhé!” ông ta nghĩ.
“Chắc chắn là vậy rồi, ôi, Thorin con trai của Thráin, cháu của Thrór,” đó là những gì ông ta nói. “Người cần chiếm lại kho báu của mình. Đã tới thời khắc rồi, như những bài ca cổ đã tiên tri. Mọi khả năng của chúng tôi đang chờ đợi ngài đây, và tôi tin vào lòng biết ơn của ngài một khi vương quốc của ngài đã về tay chính chủ!”
Vào một ngày kia, khi mùa thu đã tới được nhiều ngày, gió đã lạnh lẽo, lá đã rơi đầy, có ba chiếc thuyền lớn rời khỏi Thành Phố Trên Hồ, bên trong có đủ các tay chèo, đám lùn Dwarf, ông Baggins, cùng vô vàn lương thực. Ngựa và mấy con pôni sẽ được chuyển theo đường vòng tới một địa điểm hẹn trước. Viên Trấn Thành và các ủy viên Hội Đồng của ông ta chào tạm biệt bọn họ ngay trên những bậc cấp của tòa đại sảnh ăn thẳng xuống hồ. Dân chúng hát vang bên các bến tàu và từ cửa sổ những căn nhà. Những mái chèo trắng vung lên và xé nước, và họ tiến lên phương Bắc tới đoạn cuối của cuộc hành trình dằng dặc của mình. Người duy nhất thấy vô cùng bất hạnh là Bilbo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
