] - Hạnh Vận thần à, xin hãy chúc phúc cho tử dân trung thành của ngài, hãy khiến cho nguyện vọng của hắn được trở thành sự thật.
Mộ Dung Thiên nhắm mắt lại và thì thào khấn nguyện, sau đó tâm tình hắn lại tràn trề hy vọng như là đang chờ đợi công bố dãy số trúng giải độc đắc vậy.
Khi nước tới chân mới nhảy thì tựa như có chút hiệu quả, trước mắt hắn quả thật là một con sông, nhưng chỉ tiếc kết quả lại không được hoàn mỹ như trong tưởng tượng, bởi vì con sông này không phải là Minh hà. Nếu gọi nó là giang thì đúng hơn, vì diện tích của nó phải tương xứng với tên gọi của nó, chí ít mặt sông cũng rộng đến ba ngàn thước, đứng bên này chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy bờ bên kia.
Thiếu chút nữa thì Mộ Dung Thiên đã muốn té xỉu luôn, thật đúng là không may mà. Lúc này hắn cảm thấy như mình đang xông trận vậy, lẽ nào thật phải qua năm ải chém sáu tướng thì mới có thể thoát khỏi cái vòng khốn quẩn khiến người ta phải nghẹt thở này?
Ở bên cạnh chiếc cầu bằng khô lâu có một tấm bia đá lớn, Mộ Dung Thiên bước đến trước cây cầu, chỉ thấy trên mặt bia có khắc mấy chữ bằng máu: Thực cốt giang!
Trên bầu trời có một đàn Cốt nha (quạ xương), lúc nào cũng phát ra những tiếng quang quác, đó là tiếng xướng ca của giống chim bất tường này, không biết chúng vì ai mà hát ca đón mừng.
- Con bà các ngươi, dù các ngươi có chết thêm lần nữa thì lão tử cũng vẫn chưa chết đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


