- Dã tâm tựa như một con dao hai lưỡi, nó có thể đả thương người và cũng có thể đả thương mình. La Địch lão đệ, ngươi thật đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ?
Trong đầu Mộ Dung Thiên cứ nghĩ tới câu nói đầy quan tâm mà Phỉ Lợi Phổ đã nhắn lại trước khi bỏ đi. Hắn khẽ nhếch môi cười nhạt, giờ đây hắn không còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi. Thần Phong đại lục ngày hôm nay có vẻ ngoài rất yên tĩnh, nhưng dựa vào sự uy hiếp của việc ma thú công thành để giữ tạm hình thế quân bình, sự vi diệu đó bất cứ lúc nào cũng có thể gãy đổ, đến chừng đó thì một quốc gia trung lập như Tát La cũng sẽ không còn giữ thái độ trung lập được nữa. Lực lượng của Tát La quá nhỏ so với hai phe, chung quy thì nó cũng chỉ là một miếng thịt béo bỡ nằm ngay trước miệng của hai con chó dữ, chính bởi vì cả hai đều không dám hành động trước nên nó mới có thể may mắn tồn tại, thế nhưng tình huống này có thể kéo dài được bao lâu? Không một ai biết được đáp án, cả những nhà chính trị gia có đôi mắt độc đáo cũng không ngoại lệ. Tóm lại, chỉ cần châm vài ngòi nổ, bất cứ lúc nào Tát La cũng có thể bị lôi cuốn vào vòng chiến tranh thôi.
Nếu đã không thể giữ mình yên ổn, vậy thì chỉ còn cách tận lực phát triển thực lực của mình hết sức có thể, chỉ có nắm tay cứng cõi thì mới có thể đứng vững tại loạn thế, lúc đó mới có thể bảo vệ lợi ích của mình, bảo vệ nữ nhân của mình không để họ bị thương hại gì. Bằng không thì sự việc Mông Na Lâm sẽ xuất hiện lần thứ hai. Mạnh được yếu thua, sức mạnh là tối cao, đó là chân lý mà Mộ Dung Thiên tin tưởng. Phải nỗ lực để trở thành một trong những nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp cũng là một mục tiêu mà hắn vẫn luôn phấn đấu để đạt tới.
Thế giới này biến ảo bất định cũng giống như Á Đặc Lan Đế Tư vậy, bây giờ nắng ấm, nhưng một khắc sau thì lại trở thành cuồng phong bạo vũ, thậm chí cả băng tuyết đổ xuống cũng không có gì là lạ. Trong lúc Mộ Dung Thiên đang suy nghĩ mông lung thì đột nhiên từ phía chân trời xa xa lại có mây đen bao phủ, tựa như là muốn ứng nghiệm vào suy nghĩ của hắn vậy.
Trong cơn gió lộng, hoa tuyết nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất mà không theo một phương hướng nào. Mặt nước giờ đây đã đóng thành một lớp băng, sáng láng như gương. Gió lạnh thấu xương, đối với những cường giả có trình độ tu vi ở một mức độ nhất định, nhất là các cường giả tu luyện Hỏa hệ đấu khí, thì khí trời vốn không thể khiến cho họ cảm thấy lạnh lẽo được. Nhưng lúc này Mộ Dung Thiên lại cảm thấy lạnh kinh người, bởi vì nơi này đã là khu vực ngoại vi, cách Phục Hoạt khu của dãy liên hợp tử vong đảo không xa. Âm khí phát ra từ cấm khu của thần - một di tích từ sau cuộc đại chiến giữa thần và ma trong truyền thuyết - đủ khiến người ta lạnh đến tận xương tủy.
Đây là giai đoạn cuối cùng của hải liệp - cực hạn sinh tồn. Mỗi một người đều có thể mang theo đầy đủ lương thực, đan dược, và bất cứ vật gì có thể giúp đỡ bản thân, kể cả sủng vật; rồi mọi người phải đi săn ở bên ngoài khu vực nguy hiểm gần Tử vong lục mang tinh trong bảy ngày. Đương nhiên bất cứ lúc nào họ cũng có thể phóng đạn tín hiệu để cầu viện, tuy nhiên, nếu làm vậy thì cuộc đi săn này của họ cũng sẽ kết thúc tại lúc đó luôn. Trong quá khứ, những tai nạn chết người thường xảy ra vào giai đoạn cực hạn sinh tồn này, nhưng Tát La cũng không vì vậy mà thôi tổ chức loại hoạt động tàn khốc như thế. Đây chính là phương pháp tốt nhất để khảo nghiệm xem ai mới là dũng sĩ thật sự, vì chỉ có khi nào bị uy hiếp bởi tử vong thì họ mới thể hiện được lòng dũng cảm của mình. Người có thể qua được cuộc khảo nghiệm của cực hạn sinh tồn, thông thường khi trở về đều được đảm nhận một chức vị nào đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)