Cơn buồn ngủ của Mộ Dung Thiên lập tức tiêu tan, liền dùng Linh Tê châu liên lạc với nàng:
- Tân Địch Á, nàng ở chỗ nào vậy?
Thanh âm của Tân Địch Á hơi run rẩy, không biết vì lạnh hay vì sợ:
- Ta....ta cũng không biết. Ở đây rất tối, cái gì cũng không nhìn thấy.
Nói tới đó, bỗng nhiên nàng bật kêu thất thanh, kế đến là thanh âm của kỹ năng được phát động vang lên, sau đó thì tất cả đều im lặng. Trái tim của Mộ Dung Thiên như thắt lại, hắn biết là Tân Địch Á đang muốn phá vỡ dạ dày của quỷ thú để thoát ra ngoài, hoặc là đang muốn chạy đi bên trong thực quản của nó, nhưng coi bộ tình thế không được lạc quan rồi.
Tân Địch Á nói với giọng đầy sầu thảm:
- Từ trước tới nay, không có người nào bị Kình Thôn nuốt vào bụng rồi mà có thể sống sót thoát thân được cả, ta cũng vừa thử rồi, chỉ là tốn công vô ích thôi. Sử Mật Tư tiên sinh, xem ra chúng ta sẽ không còn cơ hội để gặp nhau nữa rồi. Ài, ở đây cũng khá tốt, rất yên tĩnh, nhưng ta cũng có phần hơi sợ. Ngươi có thể trò chuyện với ta một lúc được không?
Nếu trên đời này có điều gì đó đáng sợ nhất thì đó chính là cô độc, nhất là sự cô độc ở trong bóng tối, nó có thể sẽ làm cho người ta phát rồ. Tuy Tân Địch Á không phải là người yếu đuối, nhưng bản thân nàng cũng không thể chống lại sự đáng sợ của nó.
Mộ Dung Thiên vội vàng trấn an nàng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)