Chuyện đầu tiên sau khi lên đảo là lập trại. Trên Á Đặc Lan Đế Tư không có ma thú hung mãnh, nhưng lại có rất nhiều hải thú nguy hiểm. Khí hậu ác liệt ở đây đã bồi dưỡng cho tính tình của chúng trở nên rất táo bạo, và tính xâm lược cũng cực thịnh, nhưng cũng may là không dữ dội như lúc ma thú công thành mà thôi. Đối với người trên đảo mà nói, chúng vẫn thường bày tỏ "lòng nhiệt tình đón khách", do đó nên mọi người đều phải đề phòng nghiêm ngặt. Ngoài đội ngũ tuần tra của đế quốc ra, tất cả các dũng sĩ tham gia hải liệp cũng đều phải thay phiên nhau canh gác, cố hết sức để tránh cho đội ngũ bị thương vong trước khi bắt đầu cuộc săn.
Mộ Dung Thiên vừa tìm được một chỗ tốt để hạ trại thì đột nhiên có người đến tận cửa tìm hắn. Đó là một lão đầu gầy ốm, cao lắm chỉ độ chừng một thước sáu, trên mặt đầy nếp nhăn, hai mắt đục ngầu không sáng tỏ. Lão ta nhìn già đến tội nghiệp, trông chẳng khác nào ngọn đèn trước gió, thỉnh thoảng còn ho lụ khụ vài tiếng, đúng là một bộ dạng gần đất xa trời, thật khiến người ta phải lo cho lão không biết sẽ bị ngã xuống chết bất kỳ lúc nào vậy.
Mộ Dung Thiên suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không nhớ ra đã từng gặp người này ở đâu. Hắn nghi hoặc hỏi:
- Tiên sinh, xin hỏi ngài là....?
Lão đầu không nói gì, chỉ nghe trên người lão vang lên mấy tiếng răng rắc, rồi trong lúc Mộ Dung Thiên kinh hãi không biết chuyện gì xảy ra thì thân hình của lão đầu kia bỗng nhiên vươn lớn lên, chỉ trong nháy mắt mà thân hình của lão trở nên cao to, so với Mộ Dung Thiên còn có vẻ cao lớn hơn. Giờ đây thân thể của lão khôi ngô khỏe mạnh, bắp thịt cuồn cuộn, toàn thân như tràn đầy sức lực, nào có tí gì trông giống như già nua đâu? Thế rồi lão quay mình, đối mặt chính diện với Mộ Dung Thiên.
Mộ Dung Thiên hoảng hốt, lập tức ngầm giới bị. Lúc này khuôn mặt của lão lại bắt đầu thay đổi, nhất thời làm người ta hoa mắt, đến khi mọi thứ yên lặng trở lại thì đã thấy khuôn mặt của một trung niên hán tử hiện ra trước mắt.
Khi Mộ Dung Thiên nhìn thấy diện mạo của người đó thì lập tức xả bỏ giới bị, bởi vì hắn biết dù có cẩn thận đề phòng thế nào thì cũng vô dụng. Kẻ vừa đến là người có thể giết hắn bất cứ lúc nào, thật dễ như trở bàn tay vậy.
Mộ Dung Thiên cúi mình cung kính:
- Chẳng hay Long vương đại giá quang lâm, Đan Ni Tư không thể đón tiếp từ xa, thật thất lễ.
Rồi trong lòng hắn thầm nghĩ: "Chẳng trách gì lão đầu ngươi ném bỏ Thiên biến vạn hóa ở trong bảo khố, cho nó bám đầy bụi mà không thèm xài đến. Thì ra ngươi có tuyệt kỹ lợi hại đến như vậy, chẳng những là khuôn mặt, mà ngay cả thân hình cũng có thể biến đổi không ngờ, quả thật là hai người khác hẳn nhau."
Nghĩ xong, hắn lại hô lớn:
- Lệ Toa, dâng trà!
Mộ Dung Thiên nghe vậy thì tim đập thình thịch, vô sự bất đăng tam bảo điện, nếu không có việc gì thì chẳng ai lên điện tam bảo cả. Không biết có phải ông ta đã biết chuyện giữa hắn và Mâu Cơ rồi không? Từ sau lần đầu hắn chơi xấu Mâu Cơ, lúc nào cũng đề cao cảnh giới. Nhất là khi ở bên ngoài, trinh sát khôi lỗi của Lộ Thiến chỗ nào cũng có, hơn nữa, hắn còn phát hiện được, sau khi kết hợp với tiểu Tinh Linh, thực lực của nàng cũng tăng lên thêm một tầng, cả tính chất cũng có biến hóa lớn, vì những con khôi lỗi do nàng chế tạo ra bây giờ đều rất giống thật. Xem ra rất khó có người nhận ra được sự khác biệt giữa khôi lỗi do Lộ Thiến tạo ra và động vật thật thì mới đúng.
Tuy nhiên, người bình thường dù thế nào cũng không thể sánh được với Long vương. Thế nhưng hôm nay ông ta tìm đến tận cửa thì hẳn là phải có việc nghiêm trọng rồi. Nghĩ tới đây, gã sắc lang liền khẩn trương hẳn lên, dè dặt hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


