Trên cửa sổ có đặt mấy chiếc bồn hải lan, hương thơm ùa vào mũi từng đợt, trong phòng ngập tràn mùi dục vọng kích thích lòng ham muốn của con người. Hai huynh đệ Mạt Khắc đã sớm không chịu nổi, bắt đầu động thủ động cước trên người U Mỵ, chỉ có điều là đụng chạm mà thôi, bởi lẽ trò hay còn ở phía sau, nếu như hiện giờ quá phóng túng thì chẳng khác gì Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, chẳng thấy chút mùi vị gì. Đôi tai như chiếc quạt của họ mặc dù rất giống với lão Trư nhưng trí tuệ và lòng kiên nhẫn thì khác nhau như trời với đất, nếu không thì họ đã chẳng trở thành những thương nhân thành công.
Mộ Dung Thiên cũng ôm U Mỵ Mễ Hiết Nhĩ của mình ngồi trên chiếc sạp mềm mại và không chút khách khí, chiếc bàn ở trước mặt đã chất đầy của ngon vật lạ, hoa quả, hải sản, quỳnh tương ngọc dịch, tất cả đều dành cho khách nhân thưởng thức.
Cửa phòng khép chặt, tường phía xung quanh dường như cũng không có lối vào, căn phòng này lại treo lơ lửng giữa không trung, người biểu diễn vào bằng cách nào nhỉ? Trong khi Mộ Dung Thiên còn đang thắc mắc, giữa sân khấu đột nhiên sáng bừng, một cột sáng trắng chiếu thẳng lên trời, tiếp đó, thân hình mười hai nữ tử bạch y tựa như ảo ảnh đột nhiên xuất hiện trước mắt mọi người, từ mờ mờ ảo ảo dần trở nên rõ ràng, cuối cùng thì cột sáng biến mất, tất cả đã biến thành người thật đứng sờ sờ trước mặt.
Mộ Dung Thiên chợt tỉnh ngộ, hóa ra là truyền tống trận, con mẹ nó thật là xa xỉ, giết gà mà lại dùng đến dao mổ trâu; không ngờ khi diễn viên xuất hiện thì lại dùng đến cả truyền tống trận loại nhỏ, đúng là phô trương. Đương nhiên, hứng thú của khách hàng cũng có tỷ lệ thuận với mức độ quý hiếm của sự vật, lão bản của Thập Bát Thiên Đường đúng là hiểu rõ tâm lý con người nên không tiếc gì tốn kém.
Những ngọn lửa rừng rực phun ra từ mấy chục lỗ nhỏ đặt quanh sân khấu, dưới ánh lửa, mười hai nữ tử bạch y ngoài y phục ra, tất cả tóc tai, lông mi, lông mày, con ngươi, sắc mặt, đôi môi, móng tay... bất cứ chỗ nào trên cơ thể cũng đều là một màu trắng toát, quanh thân còn thấy làn sương trắng mờ mờ, toàn bộ sân khấu, thậm chí là cả căn phòng chẳng mấy chốc cũng đã bị khí lạnh bao trùm, sương mù vấn vít, căn phòng bỗng trở nên lành lạnh tựa như Quảng Hàn Cung của Hằng Nga vậy.
Những nữ tử bạch y này không khéo léo tươi cười để lấy lòng khách nhân như các vũ kỹ thông thường, những khuôn mặt xinh xắn ấy đều lạnh lùng như băng, cực kỳ cao ngạo, tuy nhiên, thân hình nóng bỏng gợi cảm đầy quyến rũ thoáng ẩn thoáng hiện dưới lớp y phục bằng lụa trắng lại tạo thành sự đối lập rõ ràng với thần thái của bọn họ. Những nữ tử thông minh đều biết, chỉ lộ bảy phần cơ thể là khêu gợi nhất, nó còn có sức dụ hoặc hơn cả việc để loã thể hoàn toàn, hơn nữa, vẻ ngoài lạnh lùng kia rất dễ thổi bùng lên lòng ham muốn chinh phục của nam nhân.
Món khai vị được tận tâm chế tác này cũng không tệ, Mộ Dung Thiên cảm thấy niềm hưng phấn tăng vọt nhanh chóng, dục vọng sục sôi; vì đủ thứ việc bận rộn mà từ khi đến Tát La này, hắn chưa từng vui vẻ với bất kỳ nữ tử nào dù cho trong nhà có vô số mỹ nữ, hơn nữa lại phải chịu áp lực trong thời gian dài, vì việc làm ăn mà bôn ba tứ xứ, cơ bản là không có thời gian rảnh rỗi nên lúc này làm sao kìm nén nổi lòng ham muốn dâng trào, khí huyết sục sôi được chứ. U Mỵ Mễ Hiết Nhĩ ngồi bên cạnh liền lập tức cảm giác được sự biến hóa của hắn, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên đùi hắn nhẹ nhàng ma sát, vừa như vô tình lại vừa như cố ý chạm vào “đỉnh núi” đang vươn lên hùng dũng, nhẹ thốt:
- Đan Ni Tư tiên sinh thật là dũng mãnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

