Lạc Na và Lệ Toa cơ hồ hai miệng một lời, vừa mừng vừa sợ kêu lên:
Mộ Dung Thiên an ủi bọn họ:
- Chư vị cứ yên tâm, viện quân của đế quốc sẽ đến đây rất nhanh, mọi người chỉ cần làm tốt công việc hằng ngày của mình là được rồi.
Nghe được lời đó từ chính miệng của đoàn trưởng nói ra, mọi người đều có cảm giác như vừa được tiêm một liều thuốc an thần, trong nhất thời tiếng hoan hô vang lên như thủy triều dâng, tất cả đều là những lời ca ngợi Mộ Dung Thiên tuổi trẻ đầy triển vọng, anh minh thần võ, công đức vô lượng, vân vân và vân vân. Nhưng bọn họ không biết rằng ngay cả Mộ Dung Thiên cũng không nắm chắc kết quả sẽ như thế nào. Nếu như không thể thoái triệt, vậy thì vài hôm sau những người đang sống sờ sờ đây sẽ không còn được hưởng thụ thịt ngon rượu tốt và bàn chuyện trên trời dưới đất như hôm nay nữa. Cho dù là quân Tây Bắc vì thẹn quá hóa giận hay là ma thú hung tàn thô bạo cũng đều sẽ không bỏ qua họ.
Mộ Dung Thiên thầm thở một hơi dài, rồi nói:
- Các vị ai đang ăn thì cứ tiếp tục ăn, ai đang uống thì cứ tiếp tục uống, ta phải đi gặp lão bằng hữu đã.
Tất cả mọi người nghe vậy thì đều hiểu ý, ai nấy liền trở về chỗ ngồi, không quấy rầy hắn nữa.
Lệ Toa và Lạc Na hưng phấn đến nổi không biết phải nói gì, cuối cùng mới lên tiếng:
- La Địch đoàn trưởng, thật là người rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



