- Cái gì?
Mộ Dung Thiên kinh ngạc đến ngây người. Tin tức này đến quá đột ngột, hắn còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, mà thời gian lại quá gấp.
Bố Luân Đặc gượng cười, nói:
- Ta hiểu được tâm tình của ngươi, nhưng ta cũng vừa mới nhận được thông báo của công hội mà thôi. La Địch, ngươi hẳn cũng biết, hiện nay đế quốc đang ở trong thời điểm cực kỳ biến động, mọi công dân đều phải phục tùng mệnh lệnh và sự điều phối của quốc gia vô điều kiện, kể cả những người trong học viện chúng ta. Ngoài tính khiêu chiến ra thì đây cũng là một cơ hội tốt để rèn luyện!
Bố Luân Đặc cũng hiểu ở đây có điểm kỳ quái. Tìm một kẻ không hề có kinh nghiệm chiến đấu để làm thủ lĩnh một đội ngũ thì quả là một trò đùa. Tuy Bố Luân Đặc rất có lòng tin với tên đệ tử đắc ý này, nhưng hiện tại Mộ Dung Thiên chỉ xứng với chức danh dũng sĩ mà thôi, hoặc tối đa thì cũng chỉ có thể làm một tên phó tướng trợ giúp dưới cờ, chứ bắt hắn đảm đương chức vị đoàn trưởng thì trọng trách đó thật quá trầm trọng đi.
- Ta cũng không rõ. Nói chung, đây là quyết định của cao tầng công hội. Bọn họ dường như rất coi trọng ngươi, muốn mau chóng bồi dưỡng ngươi thành một nhân tài cống hiến trọng đại cho đế quốc, nên mới giao phó trọng trách cho ngươi. Hơn nữa, nghe nói họ còn ủy thác một số tiền bối có kinh nghiệm phong phú đến chỉ điểm cho ngươi một chút, cứ yên tâm đi, La Địch. Phải rồi, đến lúc đó ngươi nhớ phải khiêm tốn và tôn trọng ý kiến của họ, ngàn vạn lần đừng hành động theo cảm tình, biết không?
Ông ta sợ Mộ Dung Thiên là loại nghé con không sợ cọp, chỉ lo đến khi đó hắn hành động nông nổi thì sẽ gặp phải phiền toái, cho nên mới dặn dò như vậy.
Nghe được có tiền bối tương trợ, Mộ Dung Thiên mới thở phào một hơi nhẹ nhỏm. Kỳ thật, khi phải tùy tiện tiếp nhận cái chức vụ này, trong lòng hắn cảm thấy rất mông lung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)