Trong tay gã nắm giữ danh sách của những người đã được chọn. Song, nỗi hận trong lòng của Mông Na Lâm có thật sự sâu dầy đến mức ấy hay không? Mộ Dung Thiên cũng không dám khẳng định phán đoán của mình là đúng hay sai nữa.
- Tật Phong à Tật Phong, ngươi nói xem, chuyện này là thế nào hả?
Mộ Dung Thiên một tay vuốt ve con chó nhỏ nằm trên chiếc ghế lót nệm, vừa lầu bầu nói. Còn Tật Phong, nó đúng là con vật tham ăn, vừa ngửi được mùi thơm của thức ăn thì liền tỉnh dậy ngay.
Con chó nhỏ này tựa hồ như rất bất mãn với chủ nhân khi thấy hắn cơ hồ đã quên đi mình, thế là nó cắn lấy chéo áo của chủ nhân kéo kéo, như là để kháng nghị. Bởi vì Bích Dạ đã từng có mặt và chứng kiến cảnh nó biến thân trước lúc hóa noãn, nên Tật Phong không dám sủa thành tiếng, tránh để bị nhận ra.
Đang lúc mọi người chuẩn bị dùng cơm thì có tiếng chuông cửa vang lên, Mộ Dung Thiên vừa ra mở cửa vừa thầm đoán “chẳng lẽ là Tạp Hy?”
Người xuất hiện ở ngoài cửa là một lão nhân có dáng dấp đầu chuột tai cáo. Khi thấy Mộ Dung Thiên mở cửa, lão liền cười nói:
- La Địch, ta thấy ngươi được rảnh rỗi đôi chút, nên tranh thủ đến nghiên cứu mấy tuyệt chiêu với ngươi đây, khà khà.
Phỉ Lợi Phổ đưa mắt nhìn vào phòng khách, khi vừa bắt gặp bóng dáng mỹ nữ thì mắt lão liền sáng bừng lên, vội nói:
- À, thật là hay, vừa khéo ta cũng chưa ăn tối.
Mộ Dung Thiên nghe vậy thì liền đáp:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
