- Bố Luân Đặc, lão sung sức nhỉ, thật chẳng khác đám thanh niên chút nào.
Áo Tư Tạp vẫn với nụ cười tươi rói không thay đổi, tuy nhiên, trong mềm dẻo lại có chứa ngầm đao kiếm. Lão ám chỉ Bố Luân Đặc lỗ mãng xung động, già mà không biết tự trọng.
Bố Luân Đặc hừ một tiếng, rồi nói:
- Con người của ta luôn làm việc thẳng thắn, chứ không giống những kẻ cả ngày chỉ lo bày mưu tính kế.
Khi còn trẻ, hai người họ có tính cách đối lập đã rất rõ ràng. Áo Tư Tạp thích dùng kế sách, đương nhiên, phong cách đó được Bố Luân Đặc xem là mưu mô. Còn Bố Luân Đặc thì dũng mãnh thiện chiến, nhưng ở trong mắt Áo Tư Tạp thì ông ta chẳng khác gì hạng võ biền. Do tính cách trái ngược nên cũng tạo nên quan niệm chiến đấu hoàn toàn khác biệt, và điều đó đã khiến cho sự tranh luận liên miên giữa hai người họ chưa bao giờ ngưng nghỉ, ngay cả trong một đại hội tầm cỡ toàn thành, thậm chí là toàn đế quốc này, cả hai cũng nhất định phải đấu khẩu một phen mới chịu.
Hai vị viện trưởng luôn được người người tôn kính này, giờ đây lại không hề có chút phong phạm của cường giả và thủ lãnh chút nào. Một người thì tựa như kẻ lưu manh trên đường phố, còn một người thì rất giống một tên đại gian thần, đôi bên châm chích lẫn nhau và quyết không nhường nhịn đối phương. Đám học viên mới chỉ biết tròn mắt đứng nhìn, còn những học viên cũ cùng với các quan khách thường tới tham dự luận võ thì đã quá quen với tình trạng như thế nên không hề có phản ứng gì. Nhưng trái lại, nếu như trước khi khai mạc cuộc luận võ mà hai vị viện trưởng được số mệnh an bài chống chọi nhau này lại không mở màn bằng một cuộc khẩu chiến, vậy thì đám học viên cũ và các quan khách hẳn sẽ cho đó là một chuyện lạ tựa như mặt trời sẽ mọc từ hướng tây vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)