Tuy trận đấu này kéo dài không lâu, song, khi đôi bên giao thủ thì đã hiển lộ ra các kỹ năng cũng như năng lực ứng biến đều rất tuyệt hảo. Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Lộ Thiến vừa vỗ tay vừa la hét đến khản cổ, thiếu chút nữa là vỗ nát luôn đôi bàn tay nhỏ bé rồi. Còn Khiết Tây Tạp thì không thể tin vào mắt được, thật không ngờ gã bạn cùng phòng của mình lại thắng được trận này, nhưng thấy hắn đứng hiên ngang trên võ đài với tư thế của một kẻ chiến thắng thì không thể không tin sự thật đó.
Ốc Thập Lạp Cơ nhảy lên đài trở lại, rồi chán nản nói:
- Bạn học La Địch, ngươi thắng rồi.
Gã thật không ngờ mình lại thua ngay ở trận đầu của vòng đấu loại, nên trong lòng rất buồn bực.
Mộ Dung Thiên khiêm tốn nói:
- Đâu phải, chẳng qua ta chỉ có chút cơ trí mà thôi, rất mong Ốc Thập Lạp Cơ ngươi đừng chê cười.
Ốc Thập Lạp Cơ miễn cưỡng cười đáp:
- La Địch, thua là thua, thắng là thắng, mưu lược cũng là một phần trong chiến đấu. Vả lại, nếu tiếp tục đánh nữa, người thua nhất định vẫn là ta, bởi vì chỉ cần nhìn thấy hai con linh lực xà ở phút cuối đã không thể gây ra chút thương tổn nào cho ngươi, nên ta đã biết mình không phải là đối thủ của ngươi rồi. Vì thế mà ta thua cũng rất tâm phục khẩu phục!
Mộ Dung Thiên thầm nghĩ, người này tuy thích khoe khoang, nhưng tính tình cũng khá thẳng thắn. Gã đã không chối bỏ lý do thất bại của mình, xem ra lòng dạ cũng rộng rãi, không tệ. Bởi vậy nên Mộ Dung Thiên mới chủ động tiến tới ôm gã một cái, trận đấu hữu nghị này đến đây là hoàn toàn kết thúc. Cả hai đều trân trọng lẫn nhau, đều tỏ ra rất có phong độ, thắng không kiêu bại không tức, nên lại giành thêm được rất nhiều tiếng hoan hô nhiệt liệt của khán giả. Đây mới chính là ý nghĩa thật sự của thi đấu, dùng hết sức để tỷ thí nhưng lại không sinh lòng thù hận và ghen ghét đối thủ, để phải đi đến việc một mất một còn với nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


