Trong tiếng hoan hô vang dội của đám đông, một thanh niên Nhân tộc thong thả bước ra từ lối đi dành cho tuyển thủ, gã phảng phất như đang hưởng thụ sự tung hô và ngưỡng mộ của mọi người, vẻ mặt lộ ra nét đắc ý rất rõ rệt, rồi còn giơ một tay vẫy vẫy về phía đám đông, quả thật là rất giống với phong thái của một viên thủ trưởng đi diễn hành vậy. Bộ khôi giáp trên người gã rất hoa lệ, khắp nơi đều được khảm bảo thạch sáng chói, trông rất đẹp mắt. Tuy nhiên, trên thực tế thì chúng chẳng có công dụng gì cả ngoài việc làm tăng thêm trọng lượng của khôi giáp mà thôi. Thanh niên đó chính là Ốc Thập Lạp Cơ, từ đầu chí cuối đều rất giống với những gì đã miêu tả ở trong tư liệu. Gã quả là một người rất thích khoe mẽ, thậm chí so với những gì đã ghi ở trong tư liệu còn có phần hơn nữa kia.
Mộ Dung Thiên đột nhiên không nín được mà phải phì cười, tưởng đâu đối thủ của mình ghê gớm thế nào thì hắn còn có phần kiêng kỵ, nhưng hiện nay trông gã có vẻ rất hoạt kê, vì thế mà tâm tình khẩn trương của Mộ Dung Thiên lập tức tiêu tan ngay.
- Nhìn người không thể xem tướng mạo đâu, ngươi coi ta này, trông tuy có vẻ rất tầm thường nhưng nói không chừng lại là một cao thủ rất trâu bò đấy.
Dù sao khi lên đài thi đấu thì hắn cũng phải hiển lộ thực lực của mình, vì vậy nên hắn không sợ tiết lộ một đôi điều ở trước mặt Khiết Tây Tạp để người bạn cùng phòng chuẩn bị tâm lý, bằng không chỉ sợ đến lúc đó thì nàng sẽ không tiếp thụ được.
Khiết Tây Tạp cười nhạt:
- Ngươi mà cũng trâu bò à?
Mộ Dung Thiên vòng tay khoác vai nàng, rồi nói:
- Hay là thế này nhé, chúng ta đánh cuộc một trận, vạn nhất nếu như ta thắng được hắn, vậy ngươi sẽ thế nào?
Khiết Tây Tạp cười khỉnh:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
