Rồi từng ngày, từng ngày trôi qua, thấm thoát mà giờ đây cách thời gian thi đấu chỉ còn hơn nửa tháng. Trong cả hai học viện, các học viên đều đã bắt đầu cảm nhận được bầu không khí đầy khẩn trương. Cuộc thi đấu đại quy mô này quả thật còn long trọng hơn cả cuộc thi sát hạch cuối kỳ nhiều lắm, bởi vì đến lúc đó sẽ có rất nhiều nhân vật lớn của đế quốc đến quan chiến, nếu như bị thua thê thảm thì đó là một việc rất mất mặt. Do đó, mọi người đều cố tranh thủ thời gian, quý trọng từng giây từng phút và dậy thật sớm để khổ luyện; ngay cả đám học sinh ở địa cầu trong lúc ôn thi để vào trường cao đẳng cũng không khẩn trương như vậy nữa là. Hiện nay, học viện cũng ngừng luôn các khóa học, họ cho phép các học viên được tự do thoải mái, mặc sức tu luyện các kỹ năng hoặc phương pháp rèn luyện phù hợp với bản thân nhất, bất luận đó là thực chiến đả đấu, hay tấn công, phòng ngự, hay là tu luyện linh lực....tất cả đều được, và họ sẽ không hề quan tâm hay ngăn cản.
Tuy rằng học viện để cho các đệ tử được tự do tu luyện, nhưng không hề có người nào luyện cho đến tận nửa đêm, thế nhưng đêm nay lại có ngoại lệ. Tại dã huấn trường ở trong khu rừng sâu, lúc này đang có một cuộc chiến diễn ra rất kịch liệt.
Lúc mới bắt đầu, lực lượng của hai người còn ngang nhau, Lăng Đế Tư thì nhanh nhẹn và đòn công kích sắc bén, còn Khiết Tây Tạp thì lại phòng thủ chặt chẽ, vả lại, quái chiêu không ngừng tung ra nên cũng không dễ rơi xuống thế hạ phong. Hai người đã giao thủ với nhau từ nhỏ đến lớn nên đều quen thuộc ưu khuyết điểm của nhau, vì thế, nếu có ai muốn dùng kỹ xảo để chiếm ưu thế thì hẳn là không dễ dàng chút nào. Nhưng khi chiến đấu đến hồi gay cấn, do Lăng Đế Tư có kinh nghiệm thực chiến phong phú hơn và uy lực của Hỏa hệ đấu khí tinh thuần cũng dần dần hiển lộ ra. Mặc dù, về phương diện võ đạo, tu luyện bất cứ hệ nguyên tố nào cũng đều có hiệu quả như nhau, nhưng khi người chỉ biết một hệ nguyên tố tu luyện đến trình độ cao cấp thì chưa chắc đã thua kém người am hiểu nhiều hệ nguyên tố nhưng lại có khả năng khống chế yếu hơn.
Sau khi năm phen bảy bận trổ hết ngón nghề ra để ứng phó với làn sóng hỏa nhận nhiều như mưa, Khiết Tây Tạp rốt cuộc cũng phải thở hổn hển rồi hô lên với giọng cấp bách:
- Dừng tay! Dừng tay!
Lăng Đế Tư nghe vậy thì dập tan hỏa linh trên tay, rồi cười hỏi:
- Chuyện gì đó?
Toàn thân Khiết Tây Tạp đổ mồ hôi đầm đìa, nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



