Mục tiêu của gã béo là Khoa Tư Mạc, gã đi đến trước mặt y hỏi:
- Tiểu tử, vừa rồi ngươi ngắm nữ nhân của ta phải không?
Gã vừa lên tiếng, hai khối thịt núng nính trên mặt cũng rung rinh không ngớt, khiến người ta có cảm tưởng là chúng có thể rớt xuống bất kỳ lúc nào, trông rất buồn nôn.
Khoa Tư Mạc nghe vậy thì sợ đến phát run, đáp:
- Không, không có, ta nào dám vậy.
Y không những là người hướng nội mà còn là loại người nhát gan và sợ phiền phức, hoàn toàn trái ngược với sự hung hãn khi luyện tập.
Tính tình của Khoa Tư Mạc vốn thật thà chất phác, đương nhiên là không có khả năng dùng ánh mắt để "cưỡng gian" nữ nhân được, nếu đổi lại là Mộ Dung Thiên thì việc này còn có khả năng xảy ra. Hơn nữa, nữ tử nhân tộc lẳng lơ mà tên mập vừa ôm lúc nãy có tên gọi là Đào Thụy Ty, là một cung tiễn thủ học năm thứ hai của ban mười hai, ả nổi tiếng là một dâm phụ trong học viện. Ngay cả Mộ Dung Thiên lúc vừa đến học viện được một tuần thì cũng đã nghe qua cái danh lẳng lơ của ả, vì ả so với một chiếc xe công cộng cũng chẳng khác là bao, bất kỳ ai cũng đều có thể “leo lên” được. Mà ngay cả cái tên béo ú tởm lợm này, vừa nhìn đã muốn buồn nôn, thế mà ả cũng để ý, chỉ bấy nhiêu đó đủ biết ả tùy tiện đến mức nào rồi.
Còn gã béo ú kia tên là Lợi Áo Ba Đặc, gia tộc hắn cũng có chút thế lực nhưng không phải là người ngang tàng lắm. Gã cũng biết “tiếng tốt” của Đào Thụy Ty vang dội, tuy nhiên, gã lại là người không biết xấu hổ nên vẫn rất đắc ý khi đến lượt mình “leo” lên chiếc xe công cộng đó, và cũng tự cho mình là bạn trai của ả nên hết sức xun xoe bợ đỡ ả. Thường ngày gã rất thích biểu hiện lòng hộ hoa và trung thành ở trước mặt mỹ nhân, lẽ tất nhiên, gã chỉ là một tiểu nhân vật với gia thế không mạnh lắm, nên còn chưa dám đắc tội với những người có gia thế hùng hậu hơn. Tuy vậy, nếu gặp được những kẻ bình dân chất phác thì gã thế nào cũng phải làm ra vẻ mới được.
Còn Khoa Tư Mạc, bất luận là y phục, thần thái hay cử chỉ khi mới nhìn qua đều giống như một kẻ bình dân rất dễ bị bắt nạt, quả là một đối tượng tốt để Lợi Áo Ba Đặc lên mặt. Dĩ nhiên gã sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.
Khoa Tư Mạc nói như muốn khóc:
- Ta, ta.....
Rồi lại không biết giải thích tiếp như thế nào mới ổn, nhưng thật ra, dù gã có giải thích thế nào đi chăng nữa cũng vô dụng thôi, vì hiển nhiên đối phương đã chủ động kiếm cớ đến gây sự với gã kia mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)