Thật không ngờ mục tiêu của nàng lại chính là mình, vì thế mà Mộ Dung Thiên hơi bị bất ngờ, hắn liền hỏi:
- Yến hội xã giao là cái gì vậy?
- À, đó chỉ là hoạt động giao lưu của giới danh môn quý tộc, không có chuyện gì quan trọng cả, chủ yếu là bồi dưỡng quan hệ hữu nghị mà thôi.
Mộ Dung Thiên vừa nghe đến mấy chữ “danh môn quý tộc” thì đau đầu ngay, cách đây vài phút, hắn đã lấy cớ này để giáo huấn Lộ Thiến không nên tiếp xúc nhiều với họ, nên giờ chỉ đành hỏi lại:
- Tại sao tiểu thư lại muốn mời ta?
Bích Dạ cười dài, giải thích:
- Rất đơn giản, lần này là yến hội đôi, những ai tham gia nhất định phải đi đủ đôi, vừa nam vừa nữ; nếu không thì sẽ rất thất lễ, thậm chí còn sẽ bị xem là bất kính với chủ nhân. Vì thế mà ta lập tức nghĩ đến La Địch tiên sinh, lẽ nào Bích Dạ không có được cái vinh hạnh ấy hay sao?
Kỳ thật, chuyến này nàng quay về Phật Lạc Lý Tư phần lớn là vì phương diện xã giao. Bởi vì trong hai đời gần đây của gia tộc Ái Cách Tư của nàng, vốn đã khan hiếm nam nhân tài, hầu hết đều là những nhân vật không thể tham gia vào việc lớn, trái lại chỉ có Bích Dạ tuy thân là nữ tử nhưng lại là người rất có triển vọng. Gần đây những vị tiền bối thế hệ trước có thể chống đỡ cho gia tộc của nàng đều lần lượt qua đời, và vì không còn ai đủ khả năng để kế thừa và điều hành nên địa vị gia tộc càng ngày càng suy sụp, chỉ có thể dựa vào những mối quan hệ quen biết với các danh tộc hoàng thất khác thì mới có thể miễn cưỡng duy trì. Nhưng chọn người để kết giao quan hệ tuyệt không thể tùy tiện, và người có danh vọng thấp kém thì không thể thay mặt gia tộc để tham dự yến hội được, vì thế mà Ái Cách Tư gia tộc chỉ có thể gọi thành viên đỉnh đỉnh đại danh của “Cuồng Bạo dong binh đoàn” là Bích Dạ trở về. Tuy Bích Dạ vì chuyện của muội muội mình mà có sự mâu thuẫn với gia tộc, nhưng dù sao thì cũng là máu mủ tình thâm, nàng không thể khoanh tay làm ngơ và trơ mắt nhìn gia tộc càng ngày càng xuống dốc nên nàng đành phải tham gia những buổi yến hội tương tự như thế. Lần này nàng trở về Phật Lạc Lý Tư, không gì khác hơn là thay mặt gia tộc tham gia yến hội.
- La Địch tiên sinh, điều đó không quan trọng. Ngươi chỉ cần đi cùng với ta là được, về phần xã giao thì cứ để cho ta. Hơn nữa, một dược sư có trị số hơn 2000, kiêm luôn cả chiến sĩ chức nghiệp, và lại là một học viên của ma võ ban tại An Cách La Hy học viện nữa, thử hỏi, như vậy sao có thể là một kẻ bình dân được cơ chứ?
Trong lòng Mộ Dung Thiên chợt cảm thấy ớn lạnh, hơn một tháng trở lại đây, tuy không gặp mặt được bao nhiêu lần, vậy mà không ngờ nàng lại nói ra vanh vách tất cả mọi hoạt động của hắn, xem ra nếu sau này có đi vệ sinh và phải để lộ "tiểu huynh đệ" của mình ra thì ắt hẳn phải hết sức cẩn thận mới được, nếu phát hiện không có gián điệp thì mới có thể thoải mái như ở nhà được.
Liệu đây có phải là một âm mưu hay không? Lẽ nào nàng rắp tâm muốn kiếm cơ hội khiến cho ta mất mặt? Mộ Dung Thiên lau mồ hôi, nhẹ nhàng cự tuyệt:
- Bích Dạ tiểu thư, chuyện này không hay lắm đâu. Ta nghĩ ngươi nên tìm một vị công tử hào hoa phong nhã, một quý tộc tuổi trẻ tài cao nào đó thì hay hơn. Thành Phật Lạc Lý Tư này có nhiều nhân tài kia mà, với mỵ lực của ngươi, ta nghĩ chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay vài cái thôi là sẽ có không biết bao nhiêu người sẵn sàng xếp thành một hàng dài, tuyệt không có vấn đề nào ấy chứ.
Bích Dạ nghe hắn khoa trương mình đầy thú vị như thế thì không khỏi cười phì, rồi sau đó mới nói:
- La Địch tiên sinh, ta và những người khác đều không có giao tình, chẳng lẽ ngươi sợ đi cùng với ta thì sẽ làm mất mặt ngươi hay sao?
Kỳ thật, không phải là nàng không quen biết những trang quý tộc tuấn kiệt trong thành, nhưng những người đó đều nuôi ý đồ với nàng, mà khi đến dự yến hay rời khỏi cũng đều phải khoác tay bạn đồng hành, đó cũng chính là lễ tiết trong các buổi yến hội đôi của tầng lớp quý tộc, nên cho dù kẻ nào được nàng mời đi cùng mà muốn nhân cơ hội đó để chiếm tiện nghi thì nàng cũng không thể phát tác được. Còn nếu nàng đi cùng với Khải Sắt Lâm thì lại càng không được, tuy rằng chuyện tình cảm của các nàng ai ai cũng biết, nhưng nếu chính thức ra mặt tại những nơi như vậy thì chỉ sợ sẽ bị mọi người chê cười. Do đó, người mà Bích Dạ nghĩ tới trước tiên chính là tên nam nhân có sắc tâm nhưng không có sắc đảm là Mộ Dung Thiên. Người này thoạt nhìn, bề ngoài tuy có vẻ như háo sắc, nhưng thật ra thì hắn lại không dám càn quấy. Cũng như cái đêm hai người ngủ chung trong một trướng bồng có kết giới vậy, đêm đó hắn chưa từng có một hành động gây rối nào, cứ vậy mà an phận cho đến lúc trời sáng.
Hơn nữa, khi Bích Dạ chọn bạn cùng tham gia yến hội, nàng còn phải có sự đồng ý của nữ tình nhân Khải Sắt Lâm nữa. Lúc đó, Bích Dạ vừa đề xuất Mộ Dung Thiên thì Khải Sắt Lâm liền đồng ý ngay, vì thế mà tên sắc lang này trở thành nhân tuyển tốt nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)