Bố Luân Đặc thấy thế thì mừng rỡ nói:
- Tốt, tốt, rốt cuộc ngươi đã có thể phát ra kình khí xoắn ốc. La Địch, ta quả là không nhìn lầm người, ngươi đúng là nhân tuyển thích hợp nhất để học tập Bạo Phong Tuyệt Sát.
Một kích vừa rồi của Mộ Dung Thiên chỉ đơn thuần là theo trực giác, vì mức độ dung hợp băng và hỏa của kỹ năng này đòi hỏi phải tỉ mỉ đến mức biến thái, nếu chỉ dùng tâm thôi thì cũng chưa đủ, mà còn phải có linh quang nữa. Việc này cũng tựa như người học đi xe đạp lần đầu tiên vậy, họ sẽ không biết bản thân mình thành công như thế nào nữa.
Mộ Dung Thiên thở hắt một hơi, tươi cười nói:
Sau khi truyền thụ phương pháp tạo thành gió lốc cho Mộ Dung Thiên, Bố Luân Đặc liền lộ ra sắc mặt mệt mỏi, nói:
- La Địch, ta phải trở về nghỉ ngơi đây, vì ngày mai còn phải xử lý rất nhiều sự vụ nữa. Ngươi hãy tự mình tu luyện thêm đi. Nếu có vấn đề gì thì cứ đến thẳng phòng làm việc tìm ta là được!
Mộ Dung Thiên cao hứng đáp:
- Như vậy thật là tốt! Viện trưởng, ngài phải cực khổ rồi!
Bố Luân Đặc thở dài:
- Người già rồi, tinh lực cũng không còn được như trước kia nữa. Nhớ năm xưa, ta vẫn thường khổ luyện suốt đêm, vậy mà bây giờ chỉ đứng một chút thôi cũng đủ mệt rồi.
Một người dù mạnh đến đâu, sau khi già đi thì tinh thần cũng không thể phấn chấn được như lúc còn trẻ, đó chính là tài sản của tuổi thanh xuân. Vừa nói xong, Bố Luân Đặc liền sử dụng khinh thân thuật bỏ đi xa dần. Khinh thân thuật và võ kỹ của lão đều cao như nhau, trong sự nhẹ nhàng không mất đi sự trầm ổn, giống như lưu tinh đuổi nguyệt vậy, nhanh chóng tuyệt luân. Chỉ sau hai lần nhấp nhô thì đã không còn thấy bóng người đâu nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



