Hắn đã hạ quyết tâm, sẽ nhường viên đan dược màu xanh thẫm đó cho Lộ Thiến phục dụng, bởi hắn không muốn vạn nhất có một ngày nào đó, mình không may tử chiến thì nàng sẽ lại trở thành một thiếu nữ đáng thương bị người đời thóa mạ, không ai bảo vệ. Huống hồ, cho dù hắn có thể bảo bọc nàng, nhưng Lộ Thiến vẫn cứ suốt đời phải sống bất an dưới sự che chở của mình, mỗi thời mỗi khắc đều thấp thỏm lo sợ bị người khác phát hiện ra thân phận vô chức nghiệp giả. Bởi vậy Mộ Dung Thiên muốn vị muội muội này trở thành một người có năng lực tự bảo vệ bản thân, tự mình đứng vững trên đời, đồng thời còn giống như hắn, trở thành một cường giả được người khác tôn kính. Hơn nữa, Lộ Thiến là muội muội của mình, nếu nàng có thể mạnh hơn, vậy chẳng phải cũng là gián tiếp nâng cao thực lực của mình sao, như thế thì có khác gì nhau đâu?
Lộ Thiến thấy dảng vẻ Mộ Dung Thiên không giống như đang nói đùa, nàng mím môi dè dặt thốt ra một chữ:
- Muốn!
Nhưng nàng vẫn không biết Mộ Dung Thiên có mục đích gì, dù là cường giả tối cao trên đời cũng không dám nói có thể giúp cho người khác tăng cường năng lực được.
Mộ Dung Thiên gật đầu nói:
- Vậy thì được rồi, nhưng tất cả quá trình có thể sẽ trải qua cơn đau đớn mà người thường khó chịu nổi, Tiểu Lộ, muội có sợ không?
Mộ Dung Thiên nhớ đến lúc ấy mình phải chịu đựng sự hành hạ ghê người thì lại phát run.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)