Thuần thú sư nghe vậy thì giật mạnh sợi dây cương đang điều khiển con ma thú, do bất ngờ nên thân hình của Khải Sắt Lâm bị mất thăng bằng và đổ ập về phía trước, đúng lúc đó chợt có một cánh tay vươn ra giữ lại tấm thân mềm mại của nàng, chỉ có điều nó lại ôm trúng vào cái nơi êm ái nhất mà thôi.
Ngay lập tức, sắc mặt của Khải Sắt Lâm đanh lại, tuy nói trong lúc nguy cấp, có lẽ là do hắn không cẩn thận nên mới ôm nhầm chỗ, nhưng cũng không loại trừ khả năng bị tên sắc lang cố ý; hơn nữa, vì sao hắn lại muốn thuần thú sư dừng lại đột ngột chứ? Rõ ràng là có ý đồ muốn chiếm tiện nghi mà. Thế là Khải Sắt Lâm nhịn không được, liền ném chuyện mà Bích Dạ phó thác qua một bên, nàng nổi giận quát:
- Ngươi....
Nàng còn chưa kịp nói gì tiếp thì Mộ Dung Thiên đã nhảy xuống đất và bước về hướng ngõ hẻm ồn ào kia.
Khi đến gần đám đông, Mộ Dung Thiên rốt cuộc mới nhìn rõ được cái bóng đen kia, thì ra đó là một thiếu nữ có đôi tai dài, y phục lam lũ. Trên người nàng bám đầy những vật bẩn thỉu, ngay cả khuôn mặt cũng bị vết bẩn che khuất, khiến cho người ngoài không nhìn rõ dung mạo, ngoại trừ một đôi mắt to sáng long lanh, tuy nhiên, vì bị mọi người ức hiếp nên không dấu được vẻ khiếp sợ, thân thể nhỏ bé của nàng cứ khẽ run lên rừng đợt. Lỗ tai của nàng so với Thỏ yêu Lạc Na thì có phần dài hơn, nó biểu thị thân phận độc nhất vô nhị của nàng - Tinh Linh tộc.
Tinh Linh tộc rất am hiểu ma pháp, vì thế mà Mộ Dung Thiên thật không thể nghĩ ra tại sao nàng lại lưu lạc đến nông nỗi này, do đó nên hắn hỏi một nam nhân đang say sưa chửi mắng ở bên cạnh:
- Còn sao nữa, ả chỉ là một kẻ “vô chức giả”, là một loại phế vật trong xã hội này thôi. Có chết cũng đáng đời!
Một phụ nhân đứng bên cạnh cũng chanh chua bổ sung:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

