Buổi tối tám giờ, khi hai vầng trăng của đại lục mọc lên ở đúng vào vị trí 45 độ, bên trong một bao sương nhỏ có bố trí cách âm kết giới, Mộ Dung Thiên nhìn thấy Khiết Tây Tạp trang điểm lộng lẫy thì nuốt nước bọt không ngừng.
Lúc này Thụy Mạn tiểu công chúa mặc trên người một chiếc váy dạ hội màu xanh da trời, dáng người của nàng so với mỹ nhân ngư của Tát La thì còn có vẻ uyển chuyển mềm mại hơn nhiều, những đường cong tuyệt mỹ hiện rõ mồn một, chỗ nào cần nhô thì nhô, chỗ nào cần lõm thì lõm, trên đôi vành tai của nàng có đeo lủng lẳng hai viên phỉ thúy to tròn như hai vầng trăng, càng biểu hiện rõ thân phận và địa vị của chủ nhân, ngoài ra còn thêm mấy phần dã tính nữa.
Mộ Dung Thiên cảm thấy nếu cứ nhìn người ta chằm chằm như thế thì thật là thất lễ, vì thế mà hắn lưu luyến thu hồi lại ánh mắt, lúc này hắn lại càng quyết tâm thi hành kế hoạch Đọa lạc thiên sứ hơn nữa, với một mỹ nhân có vóc người xinh đẹp như thế, bất cứ nam nhân nào cũng sẽ đều không muốn bỏ qua.
Khiết Tây Tạp nhìn bộ dạng háo sắc của hắn thì trong lòng lại cảm thấy chán nản, nhưng vì muốn cho hắn bị mất cảnh giác, nàng chỉ đành hy sinh một chút, để cho hắn chiếm tí tiện nghi vậy.
- Rất thoải mái, Khiết Tây Tạp tiểu thư, Đô Linh quả là một địa phương rất tốt, khí trời mát mẻ, trong thành lại có nhiều chỗ đặc sắc. Các mỹ nữ ở đây ai nấy cũng đều xinh đẹp mỹ lệ, nhất là tiểu thư đây thì lại càng như nữ thần hạ phàm. Đối với Khải Lý mà nói, tối nay chính là một buổi tối nhiều kỷ niệm đáng giá nhất trong đời ta vậy.
Khiết Tây Tạp che miệng cười nhẹ:
- Tiên sinh quá khen rồi, Khiết Tây Tạp nào dám nhận chứ.
Mộ Dung Thiên khen:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)