Mọi người vốn tưởng rằng Mộ Dung Thiên trúng một kích trí mạng tất sẽ bị bại trận ngay và không thể xoay ngược thế cờ, nhưng họ vẫn mong sẽ có kỳ tích phát sinh, bởi vì trận khẩu chiến này còn đặc sắc hơn cả những cuộc thực chiến nhiều lắm.
Trong ánh mắt chờ mong của mọi người, Mộ Dung Thiên chậm rãi mở miệng:
- Không sai, tuy rằng ta không được giáo dưỡng, thế nhưng so với một kẻ có sinh mệnh thể chưa được hoàn toàn tiến hóa, một đứa trẻ bị vất bỏ của người tuyết ở Thánh Mẫu phong, một kẻ khiến cho hố rác bị bế tắc, một kẻ sống trong cùng một xác với loài gián, một giống bán thực vật có sinh mệnh thể hư thối, một kẻ cặn bã hôi thúi, một kẻ đầu nguồn của những danh từ dùng để phỉ nhổ, một con kiến mỗi ngày phải thoái hóa ba lần, một kẻ phế nhân tệ hại nhất trong lịch sử nhân loại, một tai họa làm mất danh giá của đồng loại, một tên tử tôn làm tổ tiên phải xấu hổ muốn chết như ngươi!
Mọi người bị lời của hắn oanh tạc cho đến nỗi đầu váng mắt hoa, nhưng tên sắc lang đó tựa như còn chưa hết lời, hắn lại tiếp:
- Cỡ một tên ghê tởm như ngươi, nếu có tự sát thì nhớ đừng để lại thi thể, để tránh bị ô nhiễm môi trường. Chỉ biết làm ra vẻ đáng yêu để hòng giết được ma thú cấp S, đồ ngu có thể làm lão sư của ngươi, kẻ câm có thể dạy ngươi nói chuyện. Mỗi buổi tối, chỉ cần ngươi ngẩng đầu lên thì cả mặt trăng cũng không dám hiện ra, bạo liệt phù nhìn thấy ngươi cũng phải tự động nổ tan tành, những người di dân sang thành khác cũng vì phải ly khai ngươi nên mới phải bỏ đi như thế, trên đời này cũng chỉ có những kẻ chưa bao giờ làm chuyện tốt mới quen với ngươi, ngay cả quăng lên mặt trời vẫn không đủ bảo vệ môi trường.
Quả thật nàng rất có tư cách để thốt ra lời đó, bởi vì nàng chính là nhân vật chính trong buổi chiêu thân đại hội này kia mà.
Mộ Dung Thiên nghe vậy thì kêu lớn:
- Chết nha, ngươi dám nói Khiết Tây Tạp tiểu thư thích ma thú hả? Ngươi có biết là mình vừa thốt lời khinh nhờn nữ thần ở trong lòng rất nhiều người không hả?
Dưới sự bóp méo của Mộ Dung Thiên, mọi người có mặt trong Mặc Vân tháp đều trợn mắt nhìn Khiết Tây Tạp, vô luận là người dân bản địa của Đô Linh hay là người ngoài từ xa đến cũng đều là những người ái mộ Khiết Tây Tạp, do đó mà ai nấy cũng đều tỏ vẻ cực kỳ bất mãn.
Khiết Tây Tạp gặp khổ mà không nói thành lời được, chẳng lẽ phải cởi lớp dịch dung ra rồi nói "ta chính là Khiết Tây Tạp" hay sao? Như vậy thì chuyện này sẽ nhanh chóng truyền đi khắp toàn thành, thậm chí còn là toàn bộ đế quốc hoặc toàn bộ đại lục nữa, vậy thì nàng sẽ trở thành trò cười trong miệng thiên hạ rồi, đến lúc đó thì mất mặt không thể về nhà được. Nàng cắn môi, hằn hộc dặm chân một cái rồi nói:
- Tốt, ngươi tốt.......
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

