Địa điểm công tác mới của Mộ Dung Thiên là tòa thành cấp ba Tạp Lộ Tư, Đặc Đốn Lạp Tư là tòa thành trực thuộc vào nó, còn chức vụ thì vẫn là giám sát sứ.
Trong vòng hai tháng mà có thể từ thành thị cấp bốn lên đến cấp ba, tuy vẫn cùng một chức vị nhưng quan hàm đã được thăng lên một bậc, tốc độ đó có thể nói là kinh người. Việc đó nhờ phần lớn quan viên cao cấp ở trên phê duyệt ra, còn thành tích cũng là một nguyên nhân ở trong đó nữa. Mỹ nhân ngư lâu nay vẫn là một chủng tộc gây đau đầu cho Tát La, bởi vì các nàng yếu đuối đến nỗi hầu như không có sức chiến đấu hay là năng lực để làm những việc khác, họ vốn là những người lạc hậu của đế quốc. Nếu như không phải Tát La là một đảo quốc và nhờ đó mà ngành du lịch được phát đạt, vậy thì nói không chừng họ đã trở thành những người không có chức nghiệp rồi.
Thế nhưng Mộ Dung Thiên không những là dùng được năng lực của họ, mà hơn nữa lại còn khai thác đúng chỗ, họ là những người hết sức nhẫn nại và rất ôn nhu, nếu dùng họ để chăm sóc và bồi dưỡng cho đám thực vật ẻo lả khó sống là thích hợp nhất, chí ít thì so với những người có lực lượng mạnh mẽ hoặc tính tình táo bạo thì còn tốt hơn nhiều lắm. Thông qua bàn tay của các nàng mỹ nhân ngư, cùng với mức lương ít ỏi của họ, tài phú mà đế quốc thu hoạch được từ bên ngoài cũng cuồn cuộn không ngớt. Chuyện này gây ra một sự đả kích không nhỏ đối với quan điểm xưa nay của mọi người cho rằng kiểm tra năng lực sẽ quyết định giá trị của con người; và người bắt chước theo phương thức làm việc này của tên sắc lang là Dược sư công hội, họ cũng thuê một số lượng lớn mỹ nhân ngư để chăm sóc và bồi dưỡng các loại dược vật trân quý, hơn nữa lại còn nhanh chóng có được lợi nhuận.
Luồng gió mới này đã làm cho Chức Nghiệp công hội của Tát La giảm bớt được rất nhiều áp lực, do đó mà kẻ khởi xướng đầu tiên là Mộ Dung Thiên cũng được rất nhiều người khen ngợi. Nếu như là trước khi hắn nhập tịch Tát La và có quan chức, thì bây giờ nhiều lắm cũng chỉ là một thành tích trên thương trường mà thôi, và đó cũng chính là nguyên nhân mà hắn cùng với rất nhiều thương nhân khác muốn nhập tịch Tát La. Quan trường và thương trường vốn vẫn luôn hỗ tương cho nhau.
Trên người Mộ Dung Thiên đang khoác một bộ y phục của con sói lang, đôi mắt màu bích lục, cả răng nanh sắc nhọn cũng tỏa quang mang lập lòe nữa. Với kỹ thuật may vá thật xảo diệu của Thần Phong đại lục, Mộ Dung Thiên đã nhanh chóng biến thành một con lang, từ đầu tới gót chân không khác gì một con lang, nhưng trên thực tế, không cần hóa trang thì hắn cũng đã là một con lang rồi, nhưng chỉ là một tên sắc lang thôi.
Có không ít thiên kim tiểu thư của các quan viên trong thành đều hóa trang thành những quỷ nữ xinh đẹp, ai nấy cũng đều liếc mắt đưa tình, hầu biểu lộ lòng cảm mến đối với tên sắc lang; ngoài ra họ còn chủ động tiến đến mời hắn cùng nhảy múa nữa. Tiền đồ của Mộ Dung Thiên ở Tát La này sáng lạn đến cỡ nào, cả người mù cũng có thể thấy được, nên có thể dễ dàng thu được mỹ nữ là chuyện hiển nhiên. Hơn nữa, hắn lại tuổi trẻ tài cao, đương nhiên là nhân tuyển đắt khách nhất để các mỹ nhân mời mọc nhảy múa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

