Khi trời đã khuya thì Mộ Dung Thiên cũng về đến giám sát phủ, toàn thân hắn đều là lửa, không phải lửa giận, mà là lửa dục. Bị nàng Vu nữ còn yêu mỵ hơn cả hồ ly tinh kia khêu lên lửa dục hừng hực, hắn không thể nào dập tắt được. Trong đầu hắn vẫn còn lởn vởn giọng nói và nụ cười đầy nét quyến rũ đến tận xương tủy của nàng, mỗi một cái giơ tay hay nhấc chân đều có thể thu hút hồn phách của người ta mà không một ai kháng cự nổi. Đến nỗi mà sau khi Mộ Dung Thiên quay trở về nội viện, thì ma xui quỷ khiến thế nào mà lại khiến hắn mò vào phòng của hai nàng tỳ nữ của Yêu tộc, lúc này đang ngủ say, là Lệ Toa và Lạc Na, có lẽ do các nàng có khí chất hơi giống với Đình Đình cũng nên.
Đến khi Mộ Dung Thiên phát hiện ra hai nàng không phải là Đình Đình thì trên người ba người họ đã không còn mảnh vải che thân nào, thế nhưng lúc này thì tên đã giương, không bắn không được. Vì vậy mà đâm lao phải theo lao, dù gì thì họ sớm đã là người của hắn, huống chi nếu có an ủi họ một chút vì đã theo hắn lưu lạc tới dị quốc mà không hề có nửa lời than oán cũng là một việc tốt.
Lệ Toa và Lạc Na bị kinh động mà giật mình tỉnh giấc. Họ thấy cảnh tượng trước mắt mà vừa mừng vừa sợ. Kể từ lúc đến Tát La tới nay, vì Mộ Dung Thiên quá bận rộn với việc kinh doanh mà không có thời gian dành cho họ, đến khi hơi rảnh một chút thì lại phải chuẩn bị cho hải liệp, lúc đó hắn lại phải tranh thủ từng phút từng giây để song tu với Lộ Thiến, rồi từ sau khi tới nhậm chức tại thành Đặc Đốn Lạp Tư, hắn lại bận rộn công vụ bù đầu bù cổ; với tính cách của hắn, dĩ nhiên là sẽ không chiếm hữu lấy hai người mà từ lâu đã dành trọn phương tâm cho hắn.
Nhìn bộ dạng động dục dữ dội của Mộ Dung Thiên, có lẽ đêm nay sẽ là một đêm rất đặc biệt đây. Vì vậy mà hai nàng đều mang tâm trạng thấp thỏm chờ mong, và đây cũng là thời khắc phải trải qua của nữ nhân. Sau đêm nay, các nàng sẽ trở thành thành viên trong hội "đùa giỡn" của Mộ Dung Thiên và Lộ Thiến, do đó mà xuân tâm của cả hai đều nhộn nhạo mà chưa có chỗ để phát tiết.
Nước da của Lệ Toa ngăm ngăm đen và lại còn bóng lẫy nữa, thật giống như người ta đã bôi lên đó một lớp dầu vậy, lấp la lấp loáng; còn Lạc Na thì da trắng như ngọc, hai nàng nữ tử tình như tỷ muội này lại tạo thành hai thái cực trái hẳn nhau. Dưới tác dụng chung của Kinh mạch vận chuyển chu thiên và kết cấu cơ thể đặc thù của Yêu tộc, nó đã sản sinh ra một loại đấu khí có tác dụng khác, nên khiến cho các nàng còn có sức mỵ hoặc hơn cả trước kia nữa. Hai mắt của Mộ Dung Thiên tỏa sáng, sao trước đây mình lại không chú ý tới hai viên ngọc đã được gọt đẽo rất điêu luyện và luôn ở bên cạnh mình vậy chứ nhỉ? Quả thật là đáng hận mà.
Tuy rằng lửa dục đang tuôn trào, nhưng Mộ Dung Thiên lại đặc biệt ôn nhu với hai nàng mỹ nữ đã cùng vào sinh ra tử với mình. Chỉ mới vừa mở màn, hắn đã khiến hai nàng mê đắm kinh người, sau đó tiếp theo cảm giác đau đớn khi bị phá xử, lại là niềm khoái cảm ngút ngàn, từng trận ập đến. Lần đầu được nếm vị ngọt của ái ân, trong lúc bất tri bất giác, chiếc đuôi rắn của Lệ Toa liền vểnh lên cao, rồi không ngừng vuốt ve ở sau mông, đôi chân, và bộ vị thứ ba của hắn, so với công cụ thôi tình còn hữu hiệu hơn nhiều. Còn Lạc Na thì cũng tỏ ra rất phóng đãng lớn mật, nữ tử Yêu tộc chỉ cần sau khi đánh thông được khoảng cách sau cùng giữa nam và nữ thì sẽ nhanh chóng thích ứng và cởi mở cõi lòng để hưởng thụ.
Mấy ngày sau, Mộ Dung Thiên dùng nhiều phương cách để điều tra thân thế của Đình Đình, quả thật là nàng từ nhỏ đã lưu lạc đến Đặc Đốn Lạp Tư rồi trở thành nữ nô, sau đó được Ca Ngõa Lợi Phu Nặc đem về thu dưỡng. Điểm ấy không có gì đáng nghi, bao nhiêu cư dân sống lâu năm ở trong thành đều biết. Đương nhiên, Mộ Dung Thiên cũng không vì vậy mà hoàn toàn tín nhiệm hai người họ, hắn còn cần thời gian để khảo nghiệm họ nữa; vả lại, những việc quan trọng nhất thì bất luận thế nào cũng phải nắm mọi quyền trong tay, tỷ như "Kim thương bất đảo" cùng với việc chi thu của các đại lý lớn nhỏ tại các siêu cấp thành thị và phần lớn những thành thị cấp một, còn về phần sách lược kinh doanh ở các đại lý tại các thành thị nhỏ thì đều giao cho Ca Ngõa Lợi Phu Nặc quản lý hết. Y quả đúng là một nhân tài ở trên thương trường, là một người có ánh mắt và suy nghĩ rất độc đáo mà người thường không thể bì kịp, do đó mà Mộ Dung Thiên cũng càng ngày càng tin tưởng y hơn, chí ít thì về phương diện kinh doanh cũng không có vấn đề gì.
Dưới sự điều hành của Ca Ngõa Lợi Phu Nặc, sinh ý của tên sắc lang không ngừng phát triển. Mặt khác, với sự bồi dưỡng của Đình Đình, việc Mộ Dung thiên có thể trực tiếp điều động lực lượng cũng không ngừng phát triển. Kể từ ngày đến thành Đặc Đốn Lạp Tư tới nay cũng được một tháng rồi, nếu như nói còn có chỗ nào chưa được hoàn mỹ thì đó là tình cảm bồi dưỡng với Tân Địch Á mà vẫn không có sự tiến triển nào, thậm chí còn khiến cho nàng bị phản cảm nữa là đằng khác. Ở gần thủy lâu đến như vậy mà vẫn không thể hái được trăng, điều đó khiến cho Mộ Dung Thiên phiền muộn không thôi, vì sao cũng cùng một người, nhưng với hai thân phận khác nhau, vậy mà đãi ngộ sao lại quá khác biệt đến như thế?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)