Giám sát sứ phải ba ngày sau mới chính thức làm việc, hiện nay còn chút thời gian rảnh rỗi, Mộ Dung Thiên vẫn chưa từ bỏ ý định mượn lý do "mới đến nhậm chức nên cần tham khảo công việc" để quang minh chính đại sang nhà hàng xóm quấy rầy Tân Địch Á. Gã sắc lang này mang ý niệm rất kiên định là "lâu ngày sinh tình" và dự định sẽ thực hiện phương châm cũng như chính sách hay ho này cho tới triệt để, chỉ tiếc là tên sắc lang hơi hiểu sai hai chữ "lâu ngày" trong phương châm "lâu ngày sinh tình" của hắn, trên thực tế cổ nhân không hề dùng nó để chỉ thời gian đơn giản như vậy thôi, do đó mà hắn lại phải mang nhục lần nữa rồi.
Không biết Tân Địch Á từ bao giờ đã nuôi dưỡng một con Thiểm Điện điêu (diều hâu), loại sủng vật này cực hiếm, đã vậy nó lại còn biết sử dụng Châm đấu khí thông qua chiếc mỏ nhọn nữa, lúc nào cũng chỉ trực hăm he tấn công vào nơi hiểm yếu nhất của địch nhân là đôi mắt, mà tốc độ của nó lại cực nhanh, nhanh như điện vậy. Khi bay lượn trên không thì phương hướng của nó thay đổi đột ngột rất dễ dàng, ngay cả những loại ma thú to lớn hung hãn cũng phải kiêng kỵ nó ba phần, bởi vì nếu chúng phải đương đầu với Thiểm Điện điêu thì chẳng khác nào như voi đấu với muỗi, không thể tránh né khỏi nó được, hà huống nếu lỡ bị nó mổ một cú vào mắt thì tuyệt đối còn nghiêm trọng hơn cả khi bị muỗi hút máu nhiều lắm.
Nếu như nàng mỹ nữ này có thể nuôi được một con Thiểm Điện điêu làm sủng vật thì nó chính là công cụ phòng ngừa đám sắc lang tốt nhất so với những thứ như bình xịt hơi cay hay dao gấp, vv….Lúc này thì Mộ Dung Thiên đang rất thảm hại, Thiểm Điện điêu ở trên không vẫn chằm chằm theo dõi đôi mắt của tên sắc lang, tựa hồ như hắn chỉ cần bước tới gần Tân Địch Á một chút thì sẽ bị tấn công ngay, khiến cho hắn sau này không thể ngắm nhìn mỹ nữ được nữa thì điều đó còn khó chịu hơn.
Trên thực tế thì Tân Địch Á không thể xem Mộ Dung Thiên như là tử đối đầu được, nên nàng sớm đã căn dặn Thiểm Điện điêu không được tấn công hắn, chỉ hù dọa một chút thôi, chỉ tiếc là lá gan to bằng trời của Mộ Dung Thiên cũng có giới hạn, có lẽ hắn cho rằng dùng cặp mắt để đánh cuộc thì quá mạo hiểm đi, nên đành phải theo khuôn phép và không dám lỗ mãng chút nào.
Cho dù không thể tiếp xúc thân mật với Băng Sơn mỹ nữ, nhưng chỉ cần đứng xa xa một chút để ngắm thưởng dung nhan mỹ lệ của nàng cũng là một việc khoái trá rồi. Tân Địch Á cũng nhiều lần kín đáo tỏ ý trục khách, nhưng Mộ Dung Thiên vẫn giả vờ như không biết, hắn vẫn mặt dày mày dạn thản nhiên như không có chuyện gì. Đối với một kẻ đê tiện vô địch, mặt dầy đến như thế thì Tân Địch Á cũng không biết làm sao hơn, chỉ đành cắn răng mà tiếp hắn gần cả ngày trời. Nhớ tới buổi ước hẹn quan trọng tối nay, Mộ Dung Thiên miễn cưỡng đứng dậy cáo từ. Đình Đình bên kia là rau xào đang chín tới, còn Tân Địch Á thì lại là gạo chín nửa vời, chỉ cần giữ lửa riu riu, vậy thì nhất thời hay bán khắc cũng sẽ chín mùi thôi.
oooOooo
- Đan Ni Tư đại nhân, chào mừng ngài đại giá quang lâm!
Mộ Dung Thiên vừa xuất hiện thì ánh mắt của Ca Ngõa Lợi Phu Nặc vốn đang chờ cửa từ lâu liền tỏa sáng, tựa như sói đói nhìn thấy được khúc thịt ngon vậy.
Mộ Dung Thiên cười ha hả, nói:
- Ca Ngõa Lợi Phu Nặc đại nhân nhiệt tình thương mến, sao Đan Ni Tư ta lại không đến chứ?
Thế rồi hai người dùng lời lẽ khách sáo chào hỏi nhau một lượt, sau đó liền quay người bước vào nội viện. Về phong cách kiến trúc, những nhà phú hào tại Tát La có vài phần tương tự với hoàng triều cổ xưa tại Địa cầu, đình viện trong ngoài, ngôn ngữ và thói quen cũng thấp thoáng đôi chút hình ảnh của nhau, còn kiến trúc của Lam Nguyệt đế quốc thì lại có phần Tây hóa một chút. Dưới hoàn cảnh này của Tát La, người Địa cầu như Mộ Dung Thiên có thể nói là như cá gặp nước, tuy chỉ là một quan viên mới, nhưng đối với bốn phép làm quan là viên (tròn), hoạt (xảo quyệt), khuất (uốn cong), và thân (co duỗi) thì hắn lĩnh hội được rất sâu sắc. Chỉ trong một đêm mà đã thành lập mối quan hệ sơ bộ với những nhân vật trọng yếu trong thành rồi.
Đương nhiên là nàng phải có nhà rồi, chẳng qua Mộ Dung Thiên hỏi vậy là vì hắn muốn ngầm thúc giục chủ nhà mà thôi.
Ca Ngõa Lợi Phu Nặc nhìn thấy thần tình nôn nóng cấp bách của hắn như vậy thì trong bụng mừng thầm, nhưng ngoài miệng vẫn nói:
- Đan Ni Tư đại nhân, xin cứ yên tâm. Ngài đã đại giá quang lâm đến đây, việc quan trọng như vậy thì sao Đình Đình lại dám không có nhà chứ? Chỉ là tiểu nữ nghe nói thần tượng mà mình ngưỡng mộ từ lâu đã đến đây, nên khó tránh được khẩn trương, xin cứ cho nó một chút thời gian để chuẩn bị cho tốt, thế nào cũng sắp ra ngay đấy.
Trên thực tế, y muốn chờ cho Mộ Dung Thiên ăn uống một chút, rồi mới để nàng ra gặp hắn, vậy thì sức hấp dẫn của nữ nhi mình sẽ lại càng tăng thêm một phần.
Mộ Dung Thiên vội vàng nói:
- À, đúng, đúng, cứ thong thả, cứ thong thả.
Hắn cảm thấy mình có chút thất thố, nói thế nào thì ở trước mặt Ca Ngõa Lợi Phu Nặc mà hắn lại thúc giục y dâng nữ nhi lên miệng sói như vậy thì thật chẳng khác nào một tên thổ phỉ vậy. Hơn nữa lão tử cũng không cần gấp, càng về khuya thì lực phòng ngự của nữ nhân càng thấp, tốt nhất là cứ chờ đến chín giờ, rồi làm một vụ hái hoa giữa đêm tối mịt mù, nghĩ tới chỗ tuyệt diệu này, Mộ Dung Thiên lại càng thêm cao hứng. Thế là tâm tình Mộ Dung Thiên liền nới lỏng, "Oh yeah, it's so high." Trong lòng hắn thầm kêu lên mấy câu tiếng Anh mà các nữ diễn viên phim cấp ba thường thốt lên trong những lúc cao trào. Lúc này hắn tạm thời thu liễm lòng háo sắc lại.
Hai người chủ khách đều có tâm tư riêng, thế rồi đôi bên chuyện phiếm dăm ba câu, một lúc sau Ca Ngõa Lợi Phu Nặc mới hỏi:
- Đan Ni Tư đại nhân, chắc là cũng trễ rồi nhỉ, hay là chúng ta vừa nhập tiệc vừa thưởng thức ca vũ nhé?
Trò chuyện lâu với một lão già cũng không có ý nghĩa gì, vì vậy mà Mộ Dung Thiên liền vui vẻ nhận lời ngay:
- Hay lắm!
Ca Ngõa Lợi Phu Nặc vỗ tay mấy cái, lập tức có hai hàng Thiên Nga vũ cơ từ cửa hông nối đuôi nhau tiến ra. Họ nhẹ nhàng khởi động điệu vũ, trông như hàng ngàn cánh bướm uyển chuyển xuyên qua xuyên lại, những chiếc váy dài màu nhũ bạch thướt tha tung bay đầy trời, những đôi chân ngọc tựa như không chạm đất, hoàn toàn phiêu hốt. Bọn họ đúng là những người thích hợp nhất để múa điệu vũ thiên nga, ai nấy cũng đều phát huy hết được những sự mềm mại, uyển chuyển đến mức tột cùng, có thể xưng là nghệ thuật. Nhưng bài vũ đó lại có điểm cổ quái, một vũ đoàn xuất sắc đến như thế nhưng lại thiếu đi một ca cơ là linh hồn của nó, giống như là một đĩa thức ăn trình bày đẹp đẽ và không thể tìm ra chỗ khiếm khuyết nào, nhưng đầu bếp lại quên cho muối vào vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


