Beta: Yêu Tử Dương
Phương Tằng nghe Lý Phú gặp xui xẻo trong lòng rất vui sướng, mấy ngày liên tục làm việc đều cảm thấy sung sức, anh nghĩ nhà mình không có ca nhi, bánh nếp làm sinh nhật cho Phương Trí Viễn chắc chắn là không thể chỉ dựa vào anh và Phương Trí Viễn, cho nên dứt khoát nhờ hai nhà Lâm Tín và Lâm Chính làm hộ. Lâm Chính mới được Phương Tằng giúp đỡ, vốn đang ngượng ngùng chiếm không của huynh đệ, bây giờ Phương Tằng nhờ anh làm việc, trong lòng anh cũng vui vẻ, chứng tỏ Phương Tằng không coi anh là người ngoài, tất nhiên là thoải mái đồng ý. Lâm Tín cũng dễ nói chuyện, sinh nhật là việc vui, Phương Tằng không tìm người ngoài mà tìm anh giúp việc sao có thể từ chối. Bánh nếp chủ yếu là hai ca nhi phu lang Lâm Tín và Lâm Chính làm, nhưng nguyên liệu và đồ đạc thì Phương Tằng phải chuẩn bị. Anh vốn định mua gạo nếp trong thôn, nhưng người trồng gạo nếp trong thôn không có đủ số cân như Phương Tằng muốn, Phương Tằng lại rất bận rộn, cần bắt cá lại săn thú, thật sự không thể phân thân. Lâm Chính đã từng theo Lâm Tín lên trấn trên, liền xung phong giúp Phương Tằng lên trấn trên mua gạo nếp, mà Phương Tằng thì cùng Lâm Tín bắt cá. Lâm gia thôn có mấy hồ nước lớn, hàng năm, vào đầu năm trong thôn một nhà ấn đầu người nộp tiền mua một ít cá bột thả vào trong hồ, đến cuối năm trong thôn tổ chức hán tử trưởng thành tát nước bắt cá, ấn số người để chia. Nếu nhà ai có việc hiếu hỉ muốn dùng cá cũng không sao, trả cho thôn ít tiền, sau này sửa đường làm cầu dùng tiền này để chi trả. Trong thôn đều là người quen, cũng không bắt bẻ nhiều, cho nên Phương Tằng có việc muốn cá chỉ cần giao ít tiền là được. Phương Tằng muốn dùng cá, trong thôn cuối năm cũng tính tát nước bắt cá. Nhà nào có hán tử trưởng thành, một nhà cử một hán tử ra bắt cá. Nước trong hồ mấy ngày trước đã bắt đầu tháo, hôm qua cũng đã bỏ lưới bắt cá, hôm nay là ngày thu lưới. Thời tiết này, hơi nước trong không khí đã kết băng, nước trong hồ lạnh thấu xương, dù có là hán tử khỏe mạnh mấy xuống nước cũng không chịu được. Vậy nên, dù mấy đứa bé lớn xấp xỉ Phương Trí Viễn gào khóc muốn xuống mò cá cũng không được a sao, ma ma trong nhà cho phép. Sau khi Phương Trí Viễn nhiều lần cam đoan với Phương Tằng rằng tuyệt đối không xuống nước, chỉ ở trên bờ xem, Phương Tằng cuối cùng cũng đồng ý cho Phương Trí Viễn đi cùng. Vì thế, trước ánh mắt hâm mộ ghen tị hận của Đại Tráng, Tiểu Tráng, Phương Trí Viễn dương dương tự đắc đeo sọt của mình, nghênh ngang đi cùng Phương Tằng xem bắt cá. Các hán tử bắt cá đều là thanh tráng niên, trên chân họ đeo giầy rơm, trên quần quấn một tầng dày da động vật không thấm nước, mặc bộ quần áo cũ không biết moi đâu ra, một đám chờ xuất phát. Lâm Tín làm lý chính, tất nhiên là do anh chỉ huy cả quá trình. Đợi đến buổi chiều, nước không còn lạnh như buổi sáng, mấy chục hán tử cùng nhau xuống nước, người đuổi cá thì đuổi cá, người thu lưới thì thu lưới, phân công rõ ràng. Chỉ nửa canh giờ đã thu xong lưới lên bờ, nhìn cá đầy trong lưới, trong mắt các ca nhi đã sớm chờ ở bên cạnh đều là ý cưới. Các ma ma đã chuẩn bị nấu xong canh gừng phức tạp nhanh chóng cho các hán tử vừa lên bờ uống, trời này cũng đừng vì bắt cá mà bị bệnh. Phương Tằng cũng bịt mũi uống một chén canh gừng lớn còn đang bốc khói. Phương Trí Viễn nhìn cười to, Phương Tằng dứt khoát múc thêm nửa chén, đi về phía Phương Trí Viễn. Phương Trí Viễn thấy không ổn, cảnh giác hỏi Phương Tằng đang cười hơi quái dị: “Cữu cữu, cữu bưng canh gừng làm gì” Phương Tằng đứng trước mặt hắn cười nói: “Hổ tử, hôm nay con cũng ở cạnh hồ bị gió lạnh thổi, trẻ con dễ bị cảm, con cũng uống chút canh gừng cho nóng người.” Phương Trí Viễn nhìn bát canh cách rất xa còn ngửi được vị gừng, ghét bỏ bĩu môi, vô thanh cự tuyệt. Một ma ma* già đứng cạnh Phương Tằng nghe anh nói rất tán thành, nói với Phương Trí Viễn: “Con à, cữu cữu con nói đúng đấy, mau uống cho ấm người. Nếu không con mà bị cảm thì không chỉ con chịu khổ mà cữu cữu con cũng lo lắng. Mau uống đi!”
**** Zổ: ngày xưa quê tôi cũng hay có ao chung như thế này, anh chị tôi cũng xuống mò, chỗ tôi gọi là đi hôi ao, nhà nghèo mà, người xuống mò cũng đông lắm, giờ nhà nào cũng có điều kiện rồi, ao toàn là tư nhân thuê, lúc tát ao người lớn cũng ngại không muốn hôi, trẻ con bây giờ thì mấy mẹ nâng như nâng trứng, chẳng ai dám cho xuống ao, ài
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

